Fic: Anh chàng tomboy & 7 bà vợ
Tác giả: Pin
Thể loại: Hài, tình cảm, bạo lực........
" Chuyện kể về một nàng tomboy, rất ư là đẹp trai, cũng rất lăng nhăng. Vốn cái tính lăng nhăng, ko ai chịu được nên xảy ra 1 chuyện kì cục, khi cô bị gia đình bắt ép cưới 7 bà vợ, và những chuyện kì cục xảy ra....."
Trần Thu Hà
Hà là một tomboy, rất ư đẹp trai, cool, manly, cộng thêm tài ăn nói, galăng . Với thêm tính lăng nhăng khiến nhiều cô gái phải chết mê chết mệt, 3 ngày thay 1 cô giống như chán rồi vứt đi. Là con gái nhà họ Trần, một doanh nghiệp lớn nhất nhì châu Á, từ nhỏ đc ba má dậy dỗ trở thành 1 đứa con trai để nối nghiệp. Tính tình vui vẻ, hơi lạnh lùng, rất hay lăng nhăng, vi tính ấy đã bị bố mẹ mình ép lấy 7 cô vợ.............
Thiên Nhi
Là tiểu thư nhà họ Thiên, một doanh nghiệp cũng rất lớn, cô là một người hoàn hảo: Rất xinh đẹp, giỏi tất cả môn học, chỉ điều dở thể thao. Tính tình cô rất hung dữ, đang phản đối chuyện hôn ước, nhưng rồi gặp người ấy thì cô bị.... Là bà vợ thứ 1 của Hà, đắc biết tính Nhi rất hay ghen, gái náo đứng bên chồng cô thì chỉ có nước
Thiên Trâm
Nhị tiểu thư họ Trần, em gái Nhi, cũng là bà vợ thừ của Hà. Trâm rất xinh xắn, dễ thương khiến nhiều chàng trai theo đuổi, vốn đã phản đối chuyện hôn sự, thì gặp được chàng, cô đã bị hớp hồn. Tính tình hơi hung dữ, thích bạo lực, coi chồng như vàng như ngọc. Cô là người hay đấu khẩu với Nhi, đặc biệc ghen kinh khủng hơn bà chị mình nữa
Và thêm 5 bà vợ nữa:..( bạn cúa tìm hiểu tính cách 5 cô gái này nha)
Ánh Nhi
Tiểu Linh
Tiểu Ly
Lệ Uyên
Lệ Oanh
Câu chuyện bắt đầu nèk mấy bạn.....^^!!!
-------------------------------------------------------------------- Tại New York. 7h30
Tại vùng ngoại ô ở New York, trong một ngôi biệt thự mang tên Alista, danh giá nhất New York
Có một đôi đang âu yếm thân mật như vợ chồng mới cưới:
- Cưng! Em muốn gì nào? :Đó là một giọng của một tomboy, ko ai khác chính là Hà, nhân vật chính của chúng ta. Đang âu yếm 1 cô gái xinh đẹp, có thân hình bốc lửa, cô gái nũng nịu nói
- Ken ak! Em muốn mua một bộ váy mà khi hồi em thấy, được ko anh?
[Ken] _oke baby! Anh sẽ mua cho em, cưng ạ!
Vừa nói vừa hôn tấp nập cô người tình, thì bỗng chợt có điên thoại reo khiến Ken phải ngân lại, lên giọng bực mình.
-Alo! Thằng cha nào vậy, có biết ta đang bận với người yêu bé bỏng của ta hok? dám cả gan phá đám thời gian cua tao......
Ken vừa nói vừa hét thì bên đầu dây kia tuôn một sàng
[???] CHA MÀY CHỨ THẰNG NÀO NỮA....
[Ken] Ủa..ủa? Bố ak, bố gọi con có chuyện gì? làm con tưởng có thằng nào nữa
[Ông Trần] Ko phải mày tưởng con nào,tao gọi mày có chuyện này?
[Ken] Chuyện gì vậy bố?
[Ông Trần] Bố muốn con phải về Việt Nam, để xử lì chuyện này
[Ken] Chuyện gì, mà bố bắt con về Việt Nam? Con ko về đâu, ở bên ấy ko có gái đẹp bằng bên đây đâu.
[Ông Trần] Sặc! Có về ko? mày hám gái vừa thôi! Nếu ko về thì tao kêu người qua đo lôi cổ mày về
[Ken] Dù bố có kêu người thì con ko về!
[Ông Trần] Á....à.....được lắm! Khụ.....Khụ! Mày muốn bố mày tức chế chứ gì...khụ.....khụ.....
[Ken] Bố...bố làm sao thế, có sao ko?
[Ông Trần] Khụ...khụ...mày biết lo cho bố thì lo mà về
[Ken] Nhưng......được rồi, con sẽ về. Ngày mai có sẽ về
[Ông Trần] Được...khụ....khụ
Ken đành miễn cưỡng chấp nhận phải về, trong khi đang ở New York hưởng thụ thì bị bắt về. Còn đầu dây bên kia, ông Trần đang hí hẩn cúng bà Trần với nhau, hưởng thù biển Nha Trang.
_____________________Tại New York_________________________
Một người đang ủ rủ, với tâm chạn buồn chán ko ai khác chính là Ken nhà ta
[Ken] Hjzz...... Sắp phải rời xa New York rồi, hok biết có các cô gái bé bỏng của ta có buồn hok?
(Tg: Sặc, giờ mà vẫn ngĩ đến gái, chắc hám gái đến giai đoạn cuối rồi đây)
Ken đang than vãn thì đột chiếc điện thoại reo, bắt mày thì đầu dây bên kia gọi trả lời
[???] Ê, Ken, tao nghe nói bố mày bắt mày về Việt Nam ak'
[Ken] Ừ, tao đang chán đây, ko biết bố tao kêu tao về có chuyện gì? Mà Wangzi này, hay là mày đi cùng tau qua Việt Nam luôn.
[Wangzi] Mày điên ak? tao ko rảnh để đi cùng mày đâu
[Ken] Tao xjn mày đó! Wangzi, qua Việt Nam với tao đi mà, ở bên ấy chắc tao cô đơn luôn
[Wangzi] Thôi cho tao xin, được rồi, tao sẽ đi với mày. Tiện rũ thêm Thằng Max và con Kan đi cùng.
[Ken] Thế mới đúng là bạn chí cốt của tao chứ, mà nè
[Wangzi] gì mày?
[Ken] Mày có cho con vợ mày đi cùng hok?
[Wangzi] Ý mày nói Ánh Khiết ak? cô ấy sẽ đi cùng
[Ken] Ồ! Được òy, gặp sau
[Wangzi] Oke! Tạm biệt, tao cúp máy đây, cô ấy kêu tao oy', Pp mày
Ken cúp máy với tâm trang hí hửng, ko như lúc hồi nảy. Có lẽ do 1 phần là có mấy đứa bạn thân đi cùng nó, để ko thể về một mình với đất nước Việt Nam buồn chán.
__________________________________________________ __________________________________
Wangzi (Tiểu Thắng Dục)
Bạn thân chí cốt của Ken (Hà), là người Đài Loan, thiếu gia tập đoàn KA, một doang nghiệp rất lớn, chỉ thua nhà Ken. Wangzi học rất giỏi với thêm cái mặc cực baby, chút manly khiến nhiều cô gái chết mê chết mệt. Tính tình vui vẻ, hám gái giống Ken (đồng minh đấy). Có bạn gái tên Anh Khiết, thường hạy cô ấy hành hạ vì tội lăng nhăng
Ánh Khiết (GuiGui)
Bạn gái của Wangzi, rất yêu Wangzi. Cô là tiểu thư tập đoàn MS, tập đoàn chuyên dầu mỏ lớn nhất Châu Á. Cô rất xinh đẹp ,hiền dịu, giỏi tất cả mọi thứ, cũng là người Đài Loan. Bố cô và Bố Wangzi vốn là bạn thân chí cốt, nên đã ban hôn ước cho 2 người. Tính tình cô hiên dịu, nhưng với Wang zi thì chẳng khác gì ác quỷ đội lốt thiên thân
Max (Anh Tuấn)
(Nhân vật này các bạn cứ từ tìm hiểu,^^!)
Kan ( Minh Khoa)
__________________________________________________ ________________
Ở bên phía Bắc New York, nhóm bạn thân của Ken đang ở một biệt thự hạng
sang dành cho các đại gia, quyền quý
Wangzi đang ngồi tám với mấy đứa bạn mình là Kan và Max
[Kan] Hehehhe...cuối cùng con Ken nó đồng ý qua Việt Nam òy!
[Max] Ừ! Đáng lẽ qua Việt Nam đó lâu òy, nếu ko phải do nó cặp kè mấy con dân Mỹ này thì qua òy!
[Kan & Max đồng tình] ùm, đúng oy'
[Max] Nếu ko giờ Bác Trần gọi nó bảo về đúng lúc thì hắn cón lâu mới về
[Kan] Um, đúng! Mày có nhớ bữa nọ, khi tao và mày rũ nó qua Việt Nam thì nó làm gì ko?
[Max] Tao nhớ chứ! khi đó nó ko chịu mà còn nổi sùng lấy con bồ nó ném qua cửa sổ luôn(amen)
[Kan] Nhớ lại việc này mà tao thấy kinh luôn, làm con bé áy phải vào viên băng bó, mà khuôn mặt thì biến dạng luôn
[Wangzi & Max] Đúng là......
[Kan] Nhưng, ko biết nó bị Bác Trần gọi về làm gì?
[Max] Mày ngốc ghê! Chắc có liên quan đến viếc hệ trong mới kêu, mà công nhận con Ken ấy hình như nó dị ứng gái Việt Nam
[Kan] Ko phải nó dị ứng, mà gái bên ấy ko đẹp = gái bên Mỹ đâu?
[Max] Sao ko đẹp! Tao thấy gái Việt Nam đẹp hơn mà
Thế là 2 đứa cãi qua cãi lại để Wangzi phải lắc đầu, bỗng có điện thoại rung
[Wangzi] Alo! ai vậy?
[???] Honey! Nhớ em ko? GuiGui nè
[Wangzi] Có chuyện gì vậy? Baby của anh
[GuiGui] Em muốn hỏi anh một viếc
[Wangzi] Honey muốn hỏi việc gì vậy?
[GuiGui] Hì.....Tối hôm qua anh đi đâu zây?
[Wangzi] anh...anh đi chơi với Kan, Max! Có j' ko em?
[GuiGui] Vậy sao? ko phải anh đi với nhỏ kia à
[Wangzi mếu mặc] Anh...anh...có đi với ai...đâu?
[GuiGui] Ko ak? Thế người kia đi với nhỏ đó sao giống anh thế ak'? Wangzi....
[Wangzi mồ hôi đây người] Anh...anh...ko...biết?
[GuiGui] Ko biết ak? WANGZI....ANH SẼ CHẾT VỚI TÔI, TÔI ĐANG ĐỨNG DƯỚI SÂN ĐÂY
[Wangzi] Má ơi"Chết cha òy!hjzz.....hjz...."
Wangzi chạy ra sân thượng xem, quả nhiên GuiGui đang đứng chờ ở ngoài cổng với trên tay là một cái côn đầy gai sắc làm cho Wangzi phải đổ mồ hôi, vưa đi vừa chậm chậm, đang nghĩ thẩm cảnh của mình xem..
[ Wangzi] "hjz.....Mình chết mất, nghỉ lại thẩm cảnh bửa cô ấy đánh mình, mà thấy rùng mình....
__________________________________________________ _____________________________________
Wangzi đang nhớ lại thẩm cảnh mà trước đây mà mình phải nếm chịu, lúc bị phát hiện đang đi chơi với gái, thì bị GuiGui tra tấn rất dữ dội, nằm mình trên cái giường mà thấy xỉu luôn(vì toàn giường làm = kim hết), cón phải bị GuiGui đánh vào mặt mà ko ai nhận ra hết, trong hệt như quái vật(khủng khiếp quá). Nghỉ lại Wangzi thấy sợ, từ từ bước tới mở cổng, thì thấy một bóng dáng hết sức thiên thần.....á nhầm ác quỷ, cầm trong tay mình là cái côn đầy gái sắc, thêm với roi bằng sắc khiến Wangzi phải rùng mình, run...run nói ko nên lời
[Wangzi] Vợ...iu...quý!..anh...anh..biết....lỗi...r� �� ��i.....tha...cho...anh....đi........
[GuiGui] Tha này......có biết bao nhiêu lần mà ko sợ!
[Wangzi] Tha cho anh lần này, anh ko dám đâu....Bà...xã...iu.....quý
[GuiGui] Tha này...tha này....anh có biết tôi tức điên ko?
GuiGui vừa nói vừa lấy gậy sắc đánh vào mặt Wangzi ko thương tiếc, còn lấy roi quộc vào mông khiến Wangzi phải biến dang, nhìn trong rất giống quái vật, máu me văng đầy nhà. Còn 2 đứa bạn, Kan & Max đang tranh cãi thì nghe 1 tiêng rên trong rất thảm thiết, chạy ra thì thấy 1 cảnh tượng ghê rợn người. Wangzi đang nằm trên dưới nhà, máu me đầy mình, còn GuiGui thì cầm gậy sắt và roi chuẩn bị tới chổ 2 người, khiến Max & Kan đỗ mồ hôi....
GuiGui từ từ bước tới chỗ Max & Kan, khiến 2 người phải chảy mồ hôi, hồn phía bay lên may. Nghĩ lại thẩm cảnh Wangzi đang nằm dưới khiên 2 người phải rùng mình, sợ sẽ tới lược mình thì GuiGui bước tới hạ cây côn và roi xuống, nói:
[GuiGui] Chào anh Max, Kan, xin lỗi vì để 2 người thấy cảnh này...
[Kan & Max] Ko ......sao......???.....
[GuiGui] hì! Mà sao 2 người chảy mồ hôi dữ vậy? Bệnh ak?
[Kan & Max] Ko....có....chỉ là bọn anh đang nóng ấy mà!hì hì
2 người cười như 2 thằng hề, khiến GuiGui phải pó tay.
__________________________________________________ __________________________________
Còn phía Tây New York.....
Ken đang chuẩn bị thu xếp hành lí để tới Việt Nam với tâm trạng ko mấy được zui, thì đột nhiên điện thoại reo.
[Ken] alo! ai vậy?
Bên đầu dây kia là giọng 1 cô gái dân Mỹ có thân hình rất bốc lửa, nói với 1 giọng rất ư là ngọt ngào
-Honey! Em nè, hôm sáng anh hứa mua cho em bộ đầm ấy nhớ ko?
[Ken] Ùm! Nhưng anh đang bận, mà em nè?
- Dạ! Gì vậy honey của em!!
[Ken] Anh nghĩ chúng ta nên chia tay đi!
- Tại sao? Tại sao? Lại chia tay ak' anh! Em đã làm j' sai, hay là....em bắt anh mua ao ấy nên anh mới chia tay...em sẽ ko mua nữa....xin...anh..đừng...hức....hức....ch ia....tay
[Ken] Ko phải? Là vì anh đã chán em rồi, chia tay đi!
- Ko...ko Ken iu quý của em, em ko....muốn chia tay đâu.......
Cô gái bên đầu dây kia vẫn khóc, vẫn năn nĩ, nhưng đối với Ken nhà ta thì quá bình thường, vì mỗi khi chia tay với người tình là họ vẫn cứ khóc hay năn nĩ, thậm tri dọa tử tử. Ken nói một cách dứt khoác
[Ken] Chia tay đi, anh chán em òy! Thôi anh gắp máy đây
-Ko....ko...Ken.....em...ko muốn chia...tay.......
Vừa nghe đoạn đo là Ken dập máy, với tâm trạng hới hí hửng
[Ken] hjz.....Tao chẵng muốn về tí nào? ko muốn nỡ xa mấy em bên này
[Kan] Thôi...thôi, mày cho tao xin đi! hám gái vừa thôi!
[Max] Nó nói đúng, mày nên VN quay có chuyện j' mà bố mày kêu về!!!
[Ken] Ờ.....ờ...hjzzz....!!!Mà thằng Wangzi đâu òy, sao nó chưa tới
[Kan] Tao ko bjk, chắc nó bị kẹt xe, hay là mày gọi nó thử xem
[Ken] Ờ.....
Ken nói xong, đang định gọi thì bị một ai đó va trúng, người mà Ken đụng trúng là một cô gái trong rất kute.
[Ken] Cô đi dứng cái kểu gì vậy?ko có mắt nhìn ak'...
Còn về phía cô gái thì đang cúi xuống phũ bụi trên người thì chợt nghe Ken mắng, thì điên người nói lại
[???] Tôi đi j' thì kê tôi, ai bảo anh đứng đay làm gì?
[Ken] Cô gan nhĩ, đụng trúng người ta rồi, mà còn cãi lại?
[???] Kệ tôi, liên quan j' đến......
Cô gái vừa cái lại, định ngước mặt lên xem mặt mũi thằng này ra sao mà dá cãi với cô, khi định ngước mắt lên thì cô ngỡ ngàng, người mà cô đụng trúng là cậu trai trong rất đẹp trai, mắt xanh, môi đỏ, da trắng thêm cái mũi sọc dừa trong cực đẹp trai,thì bỗng có j' đó khiến tim cô đập mạnh, ngơ ngẫn đứng ngắm câu trai đó
[Ken] Nè, nè....cô bị j' ko vậy, sao ngơ ngẫn vậy?
Ken lấy tay vẫy vẫy nơi mặt cô, xem cô bị trúng tà ko thì chợt một tiếng nói xen vào
[Wangzi] Ken, mày làm j' mà vẫy nơi mặt người ta vây?
[Ken] Tao có biết đâu, tự nhiên cô ta bị vậy? thôi đi, kệ cô ta! Nhanh ko kẽo trễ chuyến máy bay, thằng Max, Kan đang chờ
[Wangzi] Ờ...ờ.......
Nói xong, Ken và Wangzi bỏ đi,để cô gái đó đứng ngẫn ngơ mà ko biết chàng trai đó đã đi
-Thiên Nhi, làm j' mà cậu đứng ngẫn ra vậy
Thì ra cô gái Ken vừa đụng trúng là Thiên Nhi
[Thiên Nhi] À...à...ko có gì?
- Ko có j' sao pà lại ngẩn tò tè, liếc qua liếc lại vậy?
[Thiên Nhi] Đâu...đâu có, à pé Trâm đâu rồi hả Vy?
[Vy] Nó hả, đang ăn kem đâu kia kìa!
[Thiên Nhi] Ặc! Sắp trễ chuyến bay rồi mà còn lo ăn kem.
[Vy] Tao đâu biết, à con Trâm tới kìa
2 người nói chuyện, bỗng 1 cô gái trong rất kute đang chạy tới và trên tay cầm 2 cây kem.
[Thiên Trâm] Chị 2 ơi, Vi ơi! ăn kem nè, tui mới mua về đó
[Thiên Nhi & Vi] Được òy, nhanh lên, sắp trễ chuyến bay òy!
Nói xong, cả 3 hối hả cầm sách valy chạy tới.
Còn về phần đám tụi bạn Ken thì
[Kan] Ken này, mày làm j' mà mặc mũi hầm hầm vậy? Bộ bị ai đánh ak'?
[Ken] Đánh cái đầu mày á! Tao đang bực mình, mày đừng chọc tao coi chừng bị ăn đấm đó...
[Kan giả vờ sợ] Úi...tao sợ
[Wangzi] Ko phải đâu, chẳng là nó tức bị một đứa con gái đúng trúng rồi còn chữi vào mặt nó nữa
[Max & Kan] Ai....ai! Cô gái ấy có xinh ko?
[Ken] Thôi mày, cho tao xjn! Con nhỏ đó xấu lắm, hình như nhỏ là người VN, hèn j' người vừa xấu vừa dữ....
[Wangzi] Nè...nè, Mắt mày ko có thẩm mỹ ak'! Tao thấy cô gái ấy cực xinh ấy chứ, lại rất có.....
Wangzi vừa nói mà ko để ý có một luống sát khí tỏa ra, đang nói thì bỗng có cái j' đó đặp vào đầu.
[Wangzi] Thằng nào đánh tao vậy?
Wangzi nói xong quay lại thì để ý người đánh mình là GuiGui, Wangzi xanh mặt nói
[Wangzi] Ủa...ủa? Vợ ak'!!!
[GuiGui] Thế thì ai! Chôk vừa nói j' mà liên quan đến girl vậy?
[Wangzi sợ] Đâ...u....c...ó....!!
[GuiGui] Dám chội ak'!
[Wangzi] K..o......c....ó????
GuiGui vừa nói vừa hăm dọa, mà ko để ý cón Ken và đám bạn bên cánh đang đứng nhin, chợt khi một gióng nói lên tiếng
[Ken] GuiGui, em tha cho nó đi
[GuiGui] Tha làm sao đc.....
GuiGui từ quay qua xem ai dám xen vào thì mới chợt để ý rằng mọi người đang nhìn mình với ánh mắt tò mò, xấu hổ quá nên đành tha. Chợt GuiGui nhật mình reo lên người mà đang nói là Ken
[GuiGui] AAAAA, anh Ken ju dấu!!!
[Ken] Hả....hả....j' vậy GuiGui???
[GuiGui] Ôi, nhớ ank quá!!
GuiGui chạy tới ôm Ken, trong rất tình cảm, mà ko để ý rằng có một người đang mang một luồng sát khí cực manh khiến ken phải đổ mồ hôi
[Ken] Thôi đc òy! GuiGui......
Ken nói xong và đẩy GuiGui ra, vì nếu cón ôm nữa chắc Ken bị zô bệnh viện sớm mất
"Thông báo: Những hành khách từ New York sang Việt Nam, xin hãy lên máy bay, máy bay sắp cất cánh trong vòng 10 phút nữa"
Sau khi mấy tiếng ngồi máy bay mệt mỏi về VN. Lúc bước ra sân bay...
[wangzi]: ê tụi bay đi bar di ở nhà buồn lắm.
[Max & Kan]: Choy' mệt lắm , sao mài hăng quá vậy đi chơi hay đi kua gái .
[Ken]:ukm'. Thôi mai đi đi tao còn phải về với ông già nhà tao hok ổng nổi điên lên , mà hok thấy tao về đó.
[GuiGui] nói với [Wangzi]: Chồng sung quá ha để dành sức về vợ thưởng cho.
[Wangzi]:nghe vợ iu mình nói vậy liền vui mừng . Hay quá , thôi về nhà nghỉ ngơi tối đi chơi ha tụi bây.
(Hà ko hề hay biết có nhiếu điều bất ngờ sắp xảy ra với Hà)
Mọi người ai về nhà nấy. Ken bước ra cửa sân bay liền có 3 chiếc xe hơi loại sang một màu đen bóng loáng hiện trước mắt Ken và có rất nhiều cô gái nhìn bằng cặp mắt ngưỡng mộ , và Ken bước lên xe hơi và xe bắt đầu lăn banh đến một ngôi biệt thự cực kì sang trọng.
Xe dừng lại và cánh cổng to đùng mở ra và 2 bên là 2 hàng người đứng khoanh tay đằng sau và nói lớn:"Xin Chào Cậu Chủ Trở Lại Nhà". Ken hok thèm liếc nhìn một ai mà đi thẳng vào phòng khách tráng lệ và sang trọng , rộng. Ken đi vào ngồi phịch xuống ghế sofa và từ trên lầu ba mẹ Ken bước xuống vui mừng vì con mình đã trở về và bố mẹ ngồi xuống đối diện Ken và nói.
[Ba Ken]: thôi con lên phòng nghỉ ngơi đi, tối ba có chuyện muốn nói với con.
[Mẹ Ken]: Mẹ đã cho người dọn dẹp phòng của con rồi đó. Bây giờ con lên phòng nghỉ ngơi đi con iu của mẹ.
[Ken]a.!!!
Ken bước nhanh lên phòng và mới bước vào Ken thấy mọi vật trong phòng vẫn không thay đổi cũng như ngày xưa , Ken bước tới cái giường thân yêu của mình và ngã lưng xuống . Không biết do mệt hay giường êm mà mới nằm xuống Ken đã ngũ mất rồi.
Đang ngủ thì iphone của Ken reo lên.
Reng.........Reng...........Reng..........
Ken tỉnh dậy và nhìn lên đồng hồ đã 7h15' và cầm đt lên nhìn vào la Wingzi.
[Ken]:alo???. giọng còn ngái ngủ
[Wingzi]:ê thiếu gia giờ này còn ngủ nữa ah? đã nói tối này đi chơi mà.
[Ken]:ukm' tao biết rồi! chút nữa tụi bây qua nhà tao đi rồi đi rối mình đi luôn.
[Wingzi]kei!!!
Ken ngồi dậy và nghe tiếng quản gia từ cửa nói vọng vào: cậu chủ ơi xuống ông chủ kêu ạh?
[Ken]:Tôi biết rồi , ông xuống trước đi tôi xuống ngay . rồi Ken đứng dây lại tủ đồ và mở từng ngăn ra nào là dây chuyền , đồng hồ , vòng tay , nhẫn , giày ,quần áo , điện thoại v.v........ đầy đủ mọi thứ hok thiếu thứ nào (Đúng là quá tuyệt mà )
Ken chọn một cái quần jean đen , áo sơmi trắng tay dài và đội thêm cái nón kết màu xanh lam và một chiếc nhẫn đeo ngay ngón cái. và một sợi dây chuyền hình cây thánh giá và cái vòng tay nam , còn đeo thêm vài cái bông tai nam lấp lánh và xich nước hoa hiệu CK trông Ken rất cool và đẹp và còn thêm đôi giày cố cao màu xanh lam cũng hiệu CK Ken rất là manly.
Vừa bước xuống thấy ba mình đang ngồi nói chuyện với 2 vợ chồng và một cô con gái trông wen wen . Ken vừa bước xuống đã thấy cô gái đó nhìn Ken hok chớm mắt Ken hok thèm nhìn và lạnh lùng, vừa thấy Ken...
[Ba Ken]:Con hãy xuống chào ba má vợ đi nào .
Ken hết sức ngac nhiên mà cũng tỏ vẻ bình thản và nghe theo lời ba chao ba má vợ. Ba Ken biết Ken đang thắc mắc liền nói.
[Ba Ken]:Con sẽ lấy Thiên nhi làm vợ vì hai gia đình đã hẹn trước . "ba Ken chi tay qua cô con gái đang ngồi nhìn Ken nãy giờ và thấy cô cũng xinh .
[Ken]:ba con còn nhỏ mà sao chưa gì đã đám cưới rồi.
[Ba Ken]: Ba Ken cương quyết bắt Ken phải lấy Nhi , nên bắt buột Ken phải nghe theo lới của ba.
[Ken]: dậy thôi được con sẽ đồng ý lấy Nhi làm vợ
nghe Ken nói vậy ba má Ken và Nhi , ba má nhi đều vui mừng .
[Ba ma Nhi]: dậy thì 2 bác chộng cạy vào con chăm sóc cho con Nhi nhà bác nha
Nãy giờ Nhi hok nói câu nào vì đã chịu Ken ngay từ lần gặp đầu tiên ở sân bay.
[Ken}: Dạ nếu không còn chuyện gì nữa con xin phép đi ra ngoài tham quan VN chút ạh???(Ngoan thấy gê luôn)
[Ba Ken}:dậy sẵn tiên con chở Nhi đi chơi luôn đi , để ba và ba má vợ của con bàng về việc đám cưới cho 2 đứa con.(lo xa quá đi)
[Ken]ậy thôi cũng được.
[Nhi] dậy làm phiền ox hết nha
Ken nghe hai tiếng ox của Nhi liền rùng mình
Ken bước ra cùng Nhi và lúc đó Wingzi , GuiGui, Kan& Max đều tới nhà để thực hiện kế hoạch đi chơi.
[Ken]: em hok ngại đi chơi cung với tui bạn anh chứ (xạo thýu gê)
[Nhi] cảm thyu' h/p quá đi : ờ ko sao đâu ox
Ken liền dắc chiếc xe SH ra chở Nhi đi chơi Ken nghi thầm "Nếu có Nhi đi theo làm sao mình kua gái được đây .
haizzzzz.....
và 4 chiếc xe lăn bánh
Wingzi chở GuiGui , Kan đi một mình , Max dẫn theo bx mới quen đi cùng , xe còn lại tức nhiên là của Ken và Nhi . Nhi quàng tay qua ôm eo Ken . Ken cũng hơi ngạc nhiên trên đường tới quán bar như đã định . Ken bắt chuyện với Nhi.
[Ken]: Nhi họ và tên là gì dậy bao nhiêu tuổi???
[Nhi] vui vẻ trả lời: bx tên Thiên Nhi , 18 tuổi (bằng tuổi Ken rồi hehe) còn ox ( chưa gì đã gọi thân mật như vậy rồi)
[Ken]: anh là Trần Thu Hà , 18 tuổi = tuổi của em đó .
Ken và Nhi trò chuyện đủ thứ về 2 bên gia đình ( trông họ rất hợp nhau đó nha kaka)
và cuối cùng cũng đến bar Ken và tụi bạn đi gủi xe 3 cô nàng đứng ở ngoài chờ và các chàng ra 3 nàng chạy lại quàng tay qua tay ox mình.
Vừa mới bước vào các con mắt của các cô gái trong quán bar đều nhìn Ken , Nhi thấy vậy nên vội kéo Ken lại một cái bàn trống ngồi . Kan gọi một chai rượu mạnh ra uống chưa gì GuiGui và Nhi đã say còn Ken và Wingzi nhìn nhau cười nham hiểm.
[Ken]:thôi tao đưa nhi về tụi bây ở lại chơi đi nha . Trước khi đi Ken nháy mắt với Wingzi một cái.(ý đồ mờ ám)
Ken chở Nhi về giữa chừng thì sực nhớ mình hok pik nhà Nhi ở đâu mà chở nàng về nên phải chở nàng về nhà mình.
Về đến nhà ông quản gia ra mở cửa và dẫn xe vào nhà rồi đỡ Nhi lên phòng mình đặt Nhi nằm xuống gi
[Ken]:Sao dễ say dữ vậy nè???
Nói xong, Ken đứng lên đi tới tủ đồ cởi đồ ra thay đồ .Thay đồ xong vì đã quá mệt mỏi nên muốn đi ngủ nên đi tới giường và vấp ngã và Ken nằm trên mình Nhi và cũng lúc đó men rượu của Nhi phà vào người Ken, lam Ken thấy ngột ngạt định đứng lên thì bất chợt Nhi quàng tay qua cố Ken ghị xuống làm Ken mất đà và cũng ôm chầm lấy nàng còn môi thì kề môi, Ken địng rút ra thì nàng lại hôn Ken mãnh liệt và nóng bỏng làm Ken thêm thích thú và hôn lại nàng, và lưỡi của 2 người tìm đến nhau . 2 người hok biết đã hôn bao lâu rồi , và bây giờ Ken tham lam lấy tay của mình khám phá khắp cơ thể của nàng làm cho nàng phải rên những tiếng nhỏ và trong giây lát quần áo của nàng đã bị Ken cở bỏ ra và nằm lăn lóc ở dưới giường . (sướng quá đi)
đôi môi của Ken bắt đầu di chuyển xuống cổ từ từ xuống ngực của nàng , còn đôi tay thì đang khám phá vùng cấm của nàng làm cho nàng rên rỉ . Tay của Ken bắt đầu ấn mạnh vào trong làm cho một chất dịch dính vào tay Ken , Ken đã biết đó là gì nên cũng buông tay ra và nằm phịch qua bên cạnh nàng quàng tay qua vai nàng kéo nàng vào lòng Ken va Ken cũng mệt và ngủ thiếp đi lúc nào hok hay.
Sáng bắt đầu một ngày đẹp trời thì có một người trong phong của Ken vừa la vừa khóc . Làm cho Ken đang ngủ mà phải giật mình tỉnh giậy và thấy người đang khóc là cô tiếu thư Thiên Nhi của chúng ta.Vì cô không ngờ lại xảy ra chuyện động trời như vậy,cô cảm thấy phía dưới đau đau và nhìn xuống ngay tấm nệm trắng đầy sang trọng có một vết máu (tức nhiên vết máu là của nàng Thiên Nhi rồi)
Ken nói với giọng ngái ngủ mà trên người 2 người đều hok có một mảnh vải để che thân .
[Ken] nói với giọng thản nhiên như ko có chuyện gì:Chòy mới sáng sớm mà um sùm vậy(lấy đời con gái người ta đã rồi haizzzzz).
[Nhi]: hức.....hức sao anh lại làm như vậy
[Ken]:Làm gì mới được chứ???
[Nhi]:Anh nhìn kìa "Nhi chỉ tay vào vết máu trên ga giường mà 2 người đang nằm"
[Ken]:Có gì đâu, có chuyện đó tức nhiên phải vậy rồi mà chúng ta sắp làm vợ chồng rồi em sợ gì "nói xong Ken đứng dậy mặc đồ vào và cầm đồ của Nhi lên mặc cho Nhi xong. Ông quản gia lên gỏ cửa phòng nói lớn.
[Ông quản gia]:Cậu chủ ơi, xuống ăn sáng ông chủ đang đợi và có việc muốn nói với cậu ạ!!!
[Ken]: Tôi biết rồi! tôi xuống ngay ông xuống trước đi"nói xong Ken bước vào tolet làm vệ sinh cá nhân"rối bước ra và nằm trên giường
[Ken]:em do rửa mặt và xuống ăn sáng đi???
[Nhi]:ukm'
Ken nằm đợi Nhi 15' rồi 2 người bước xuống bếp để ăn sáng với ba mẹ , thấy Nhi ở đâu đi cùng làm ba mẹ Ken hết sức ngạc nhiên vì họ tưởng Nhi đã về nhà từ tối hôm qua rồi chứ sao lại xuất hiên ở đây mà cũng có chút phần vui.(sao mà vui là các bạn đã biết rồi mình cũng hok nói nhiều ^^)
Ken va Nhi bước lại bàn ăn và chào ba mẹ rồi ba Ken cất tiếng nói.
[Ba Ken]:Ta đã bàn bạc với gia đình Nhi là 1 tháng nữa 2 con sẽ lấy nhau và ngày mai con sẽ đi học ở trường có danh tiếng và lớn nhất VN và Nhi cũng cùng con đi học chung và đồng phục ta cũng đã mua cho 2 con rồi, tập sách thì ba cũng đã chuấn bị rồi "rồi ông quản gia cầm ra 2 bộ đồng phục giống nhau vì là trường danh tiếng nên cùng một kiểu đồng phục trông 2 bộ đồng phục rất là đẹp và quý phái"
[Ken & Nhi] cùng đồng thanh:Con cảm ơn ba!!! " tiếng ba đó của Nhi làm cho ba của Ken rất là vui"(ham hố)
Ken và Nhi ăn xong thì lên phòng xem TV.
Ken lại nằm phịch xuống giường và mở TV xem và Nhi cũng nằm kế bên Ken mà giữ một khoảng trống , rồi bất chợt Ken quàng tay qua eo nàng kéo nàng vào lòng mình rồi lên tiếng.
[Ken]:Bộ anh đáng sợ lắm hã mà em nằm xa anh quá vậy???
[Nhi] "chỉ nép mặt vào lòng Ken mà mặt đỏ bừng"
Rồi Ken cuối xuống hôn vào môi nàng và nàng cũng đáp lại một cách ngọt ngào , từ từ Ken đưa chiếc lưỡi tinh nghịch của mình luồn qua miệng nàng và chạm vào lưỡi nàng , lúc đầu nàng e thẹn thục lưỡi vào trong và Ken cũng đưa lưỡi mình luồn vào sâu hơn tới khi đụng lưỡi của nàng và từ từ nàng cũng quấn lấy lưỡi Ken (vậy rồi là "ĂN CHÁO LƯỠI" đó mấy bạn hjhj). 2 người đang hôn nhau nồng cháy thì bất thình lình điện thoại của Ken reo.
Keng.......Keng.........Ken
Là tức nhiên 2 người phải dừng lại trong sự nuối tiếc , là Wingzi rồi cho Ken và Nhi cũng đỏ mặt ôm sát vào người Ken vựa vào vai Ken xem TV tiếp còn Ken thì nghe Đt.
[Ken]: CÓ CHUYỆN GÌ HOK? "Ken nói với giọng lớn tiếng gọi ko đúng lúc
[Wingzi]:Chòy ơi! làm ji mà la lớn dữ vậy muốn điếc cái tai tui luôn ah?
[Ken]:ukm' thì xin lồi mà có chuyện gì hok.???
[Wingzi]:vậy mới được hok? tụi tui định rủ ông đi chơi thôi.
[Ken]:ukm' vậy thì đi chừng nào đi?
[Wingzi]:Ờ.......7h30' đi
[Ken]kie..... vậy lúc đó gặp, ờ mà nè ngày mai đi học chung với tui đi rủ GuiGui , Max & Kan luôn đi cả lũ cho nó vui.
[Wingzi] ukm'sao cũng được!!!
[Ken]:Vậy mai 6h gặp tại trường nha.
[Wingzi]kie!bye
Nói xong Ken cúp máy và xem TV tiếp thì Nhi hỏi.
[Nhi]:Ai vậy anh?
[Ken]: àh là thằng bạn mà hum qua em đi chơi chung đó , nó tên là Wingzi còn bạn gái nó tên GuiGui 2 thằng kìa là Max & Kan bạn thân của anh tụi nó rủ tối đi chơi và ngày mai tụi nó cũng học chung với mình luôn đó.
[Nhi]:ukm' vậy ha~ em thấy bạn anh vui tính và đẹp quá!!!
[Ken]: ukm' sao đẹp bằng em được???
[Nhi]:Nịnh quá đi hjhj!
[Ken]:Anh nói thiệt mà zk anh đẹp nhất mà (xạo pà cố)
Đến tối Ken thay đồ để đi chơi Ken mặt đồ lúc nào cũng đẹp và manly hết. Ken thay đồ xong chở Nhi về nhà và thay đồ nhà Nhi cũng rất là sang trọng.Điều đặt biệt hơn là có một cố gái đang đứng ở ngoài sân để tưới hoa ( cô gái đó là em của Thiên Nhi la Thiên Trăm người vợ thứ 2 trong tương lai của Ken đó mấy bạn). Ngay lúc đó Thiên Trâm cũng thấy Ken đứng trước nhà của mình và là cài nhìn đầu tiên mà làm cho Thiên Trâm phải ngất ngây vì đã trúng tiếng sét ái tình rồi.
Thiên Trâm đang nhìn chằm chằm Ken đứng đơi Nhi , Trâm bất cẩn đụng vào gai của cây sương rồng nên chảy máu Ken thấy vây liền chạy lại cầm tay của Trâm lên nên mặt nàng đỏ ửng lên rất dễ thương.Ken lấy từ túi quần ra một cái khăn tay và miếng băng keo cá nhân băng cho Trâm rồi hỏi.
[Ken]:Em có sao hok??? (chưa gì kêu người ta bằng em rồi , mê gái gê)
[Trâm]ạ, em hok sao thanks anh nhìu!!!
[Ken]:em tên gì, em nhiu tuổi òy, em là gì trong family này vậy???
[Trâm]:em tên Thiên Trâm , 17 tuối , em là em của chị Nhi.!!!
[Ken]:vậy àh? em dễ thương quá àh!!!
[Trâm]:thanks anh , còn anh?
[Ken]:anh tên Trần Thu Hà, 18 tuối , là chồng sắp cướic của chị em.
[Trâm]:àh thì ra là anh là anh rể của em sao??
[Ken]:Hjhj
Thì lúc đó hok may Nhi bước ra thấy Ken đang nắm tay em mình và chạy lại nói.
[Nhi]:Sao anh nắm tay em của em vậy???
[Ken]:àh tại nãy tay của em em chảy máu nên anh lại xem sao thôi!!!
[Nhi] vẻ mặt hok vui vì cô có ưa gì cô em của mình đâu :ukm' vậy thôi ta đi thôi anh!!
[Ken]:ukm' pik rồi , bye bye em nha "Ken bye với Thiên Trâm"
Đang chạy xe thì Nhi nhéo hông Ken làm Ken chợt tay lái mép té (tiểu thư Nhi ghen rồi), và Ken nói.
[Ken]:em làm gì vậy???
[Nhi]:Anh làm gì quan tâm tới em của em dữ vậy thích Trâm rồi hả?
[Ken]:em nói gì vậy tại anh tháy tay em của em chảy máu thôi mà , mà người đó là em của em cơ mà?
[Nhi]: em pik rồi mà em có ưa gì nó đâu???
[Ken]:Sao vậy??
[Nhi]:hok có gì , tại em thấy hok ưa nó thôi...
[Ken]:ukm'"người gì đâu kì cục tự nhiên ghét người ta àh"
Suối buổic tối cả đám đi chơi với nhau rất vui rồi chở Nhi về nhà Ken ngu chung với Ken.(Hạnh phúc quá đi ước gì mình cũng được như vậy hehe)
Tại vì hum nay Nhi ghen và để ngủ sớm để mai đến trường nữa........
Ken đã tấm xong và nằm thiếp đi và lúc đó Nhi bước từ tolet ra và leo lên giường nằm bên cạnh Ken, làm Ken giât mình tỉnh giấc và quàng tay qua eo nàng kéo nàng sát vào người mình đến nối nghe được nhịp đâp tim của nàng đập loạn nhịp và từng hơi thở của nhau , Ken bắt đầu đăt đôi môi của mình đặt xuống má và di chuyển đến đôi môi mêm mại và ngọt ngào của nàng làm Ken thích thú và môi Ken càng tham lam hơn di chuyển xuống cố và bây giờ mặt Nhi dỏ như quả cả chín vì bây giờ nàng đâu có say như hum qua.
Tay của Ken cở 2 dây áo của Nhi xuống và khám phá lên bầu ngực nõn nà của Nhi làm Nhi như muốn nổ tung. Nhưng tay của Ken vẩn vuốt ve khắp cơ thể của Nhi và chạm vào nơi đó làm cho nàng rên những tiếng thích thú. Và đặt lưỡi xuống nơi vùng cấm của nàng và dùng lưỡi khám phá, sau khi chán chê Ken nằm lăn qua một bên ôm Nhi và ngủ vì đã hao tốn nhiều sức lực vì chuyện ấy.
Sáng Ken thì đang ngủ ngon lành con Nhi đã dậy để thay đồ đi học và Nhi đáng thức Ken bằng một nụ hôn. Nhi lay nhẹ vai của Ken và nói.
[Nhi]:Ôx dậy đi học nè?? "Ken đã dây nên giả bộ nằm đơi lúc Nhi sơ ý ôm nàng đè lên người Ken , một mùi thơm từ người nàng làm Ken ngây ngất"
[Ken]:Sao pà xã dậy sớm dậy???
[Nhi]:Cái ôx này kì quá.....thôi dậy xuống ăn sáng rồi đi học nè!!!
[Ken]:ukm' pík rồi hehe
Khi Ken thay đồ xong, tuy mặc đồng phục của trường nhưng tôn lên vẻ đẹp zai và phong độ của Ken , còn Nhi thì hok thua kém gì đâu nha rất dễ thương đó nha , mà trường nay cũng là trường mà năm trước Ken cũng đã học nên hok có ji xa lạ.
Chiếc xe hơi chở Ken và Nhi bắt đầu lăn bánh đến trường. 15' phúc sau xe dừng lại ở một ngôi trường rất là to và rồng gấp mấy lần trường cấp 3 bình thường khác.(Giàu quá ta trường này chỉ dành cho những cậu ấm cô ấm thôi mà ai cũng đẹp và dễ thương) ,Ken và Nhi bước xuống xe các cặp mắt của của cậu ấm thì hướng về phía của Nhi, còn các ánh mắt của các cô ấm thì hướng về Ken vì Ken đeo một cái cavar màu xanh lá và chỉ có hot tomboy năm trước mới có được nó và còn có hot gỉl thì cavar màu xanh lam , chứ hok bao giờ có hot boy. Và cũng lúc đó xe hơi của tụi Wingzi cũng tới và đâu trước cổng trường rộng lớn các cô gái đều phải ngưỡng mộ, Cả nhóm bước vào cổng trường đầy nguy nga và lộng lẫy.
[Wingzi]:ê mày trường này có nhìu gỉl đẹp quá mày chọn đúng trường ghê.
[GuiGui]:Chồng íu!!! đẹp hok "GuiGui nhéo tai của Wingzi làm cả nhóm phải sợ mà chạy lại căn tin ngồi trước còn GuiGui thì sử Wingzi vì cái tội mê gái. Xong cả 2 cũng lại ngồi gần nhom mà Wingzi ngồi suýt xoa những chỗ mà bi GuiGui đánh mặt nhăn nó và ăn uống nước cả đám đi lại bản sắp lớp và xui thiệt là Wingzi Kan Max và Ken học chung lớp còn GuiGui và Nhi hoc cùng nhau mà lớp khác.
Khi cả nhóm đều lên lớp thì Ken Kan Max và Wingzi ngồi nói chuyện và một lát sau có một cô gái dáng rất quen bước vào ngồi bên cạnh Ken thì ra người đó là Thiên Trâm.
Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014
truyện les "Tiểu thư và nông dân (full)" - phần 12
Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, lũ em tôi còn ngủ say nhìn chúng nó mà lòng tôi chạnh lại, tôi nghĩ khi lên thành phố chắc chắn ít nhiều cũng gặp chuyện dữ với những tên côn đồ kia. Trước khi đi tôi để lại cho chúng một ít tiền và lá thư. Bảo chúng phải biết giữ gìn sưc khỏe của mình, luôn bảo vệ cho nhau. Và tôi rất yêu chúng nó.

Bây giờ tôi đã ngồi trên xe và tiến thẳng đến thành phố. Gương mặt mới lên thành phố chẳng đẹp đẻ gì, chỉ toàn vết bầm tím, ở mũi, ở môi và ở mắt. Bụng thì cõn những vết bầm dài. Gần đén trưa là tôi đã có mặt ở thành phố, tại quán trà sữa mà tôi làm việc. Mọi người thấy tôi lên ai cũng mừng, nhưng cũng biến sắc khi thấy mặt mũi của tôi như vậy.
“Em sao vậy Hai Khỏe?” - anh nhân viên hỏi tôi
“Mặt mũi bị bầm hết vậy nè” - chị nhân viên hỏi tới tấp. lúc đó ông chủ bước vào quán cùng với tiểu thư, tôi thấy em mà cảm thấy đau nhói và rất buồn
“Sao vậy con?” - ông chủ hỏi, tiểu thư thì có vẻ không quan tâm lắm, vẫn kiếm gốc cũ để ngồi.
“Dạ! Con bị té nên vậy!” - tôi đang nói dối
“té sao? Hay là quánh lộn quánh lạo rồi như vậy hả?”
“dạ… con con … “ - tôi ấp úng
“mà thôi! hồi trẻ chú cũng vậy! nhưng đừng có như vậy nửa, lớn rồi không còn là con nít nửa đâu?” - lúc đó tôi thấy tiểu thư có một chút dòm dòm tôi, còn tôi thì cuối mặt thôi.
“Dạ! Thôi làm việc đi” - ông chủ tôi nói xong rồi đi.
Tôi lay hoay đi lau bàn và phục vụ khách, nhưng khi làm thì anh nhân viên đến nói nhỏ với tôi.
“tiểu thư kêu em qua ghi thực đơn kìa”
“Dạ!”
“thấy tiểu thư có vẻ căng lắm, em tránh làm tiểu thư nổi giận”
“Dạ, em biết rồi” - tôi bước đến bàn của tiểu thư, như không dám nhìn thẳng mặt, vì tôi rất sợ nhìn vào mắt của em -” Dạ tiểu thư muốn dùng gì?”
“Như cũ”
“Dạ!” - tôi nghe vậy và bước vào trong để kêu đầu bếp làm
“Đứng lại!” - giọng hơi gắc
“Dạ! Tiểu thư cần gì nửa ah?”
“Nói chuyện với khách hàng mà không nhìn khách ah?”
“Dạ tôi xin lỗi “ - tôi ngước mặt lên nhìn em, em giật mình khi thấy gương mặt của tôi bị bầm tím hết cả lên.
“Bị sao vậy?” - tiểu thư bình tỉnh hỏi thản nhiên
“Dạ! không sao đâu ah! Tiểu thư đừng quan tâm, để tôi vào gọi món cho tiểu thư” - tôi nói xong rồi đi vào trong mà lòng buồn rất nhiều.
Rồi đến tối tôi dọn hàng xong, mọi người cũng ra về. Tôi ngồi ở một góc, cuối mặt xuống. Nổi buồn chiếm hết cả không gian quán, nhưng chỉ được một chút thì có một chiếc xe hơi đâu trước quán.
“Mở cửa” - tôi đứng dậy mở cửa
“Ủa? các anh đến đây làm gì?” - đó là những người bảo vệ của Trân
“Chúng tôi đến để đưa anh đến biệt thự, như lời ông chủ nói là anh sẽ là gia sư cho tiểu thư, ở trong căn biệt thự của ông chủ, dể chăm sóc và coi sóc tiểu thư” - khi nghe điều đó , tôi thắc mắc chuyện của tôi em chưa kể cho ba của mình nghe sao?
“Uhm… các anh đợi chút, tôi vào soạn đồ rồi đi cùng với các anh”
“Uhm… chúng tôi đợi”
Khoảng 15p sau tôi ra ngoài và đi cùng bảo vệ. Tôi cũng không biết chuyện gì đang xảy ra nửa, nhưng thôi cứ chuyện gì tới thì tới, cứ làm tốt công việc mình được giao là được rồi.
“Đến nơi rồi” - người bảo vệ nói, tôi thấy sao nhanh quá vậy, nhưng bước xuống đúng là tới nơi thật.
Rồi tôi một mình bước vào trong thì thấy ông chủ và tiểu thơ đang ngồi ở phòng khách, tôi hơi giật mình một chút.
“Dạ con chào ông chủ, chào tiểu thư ah” - Tôi cuối đầu chào
“uhm… bây giờ thì con cứ ở đây mà làm gia sư cho con gái ta” - ông chủ cười thật tươi, có lẽ ông chưa biết chuyện gì.
“Dạ!!”
“Anh nhắm có dạy được tôi không đó, tôi quậy lắm đó”
“Trân!” - ông chủ nhìn trân
“Con nói vậy thui mà” - trân nhìn lên trần nhà, không nhìn mặt tôi
“Ta có chuẩn bị phòng cho con rồi” - lúc này có người ra dẫn tôi lên phòng của mình.
“Thưa ông chủ và tiểu thư con lên phòng”
Cũng là căn phòng cũ lúc trước tôi ở. Tôi xếp quần áo vào tủ, xong đã ngã ịch xuống giường. Vết thương trên mặt tôi vẫn chưa hết, bụng còn vẫn đau. Tôi lấy dầu nóng thoa ở vùng bụng của mình, tôi không biết chừng nào vết thương của mình mới lành trở lại. Tôi đến soi gương xem mặt mũi của mình như thế nào rồi. Thật sự nhìn xong không dám nhìn lần nửa, gì đâu mà te tua tơi tả. Chúng mà biết mình ở nhà của em, chắc chúng giết mình mất. Haiz…. ở đâu cũng không an toàn. Tôi lên giường nằm rồi ôm cái bụng của mình chớp mắt một chút.
“Cốc .. cốc… “ - tiếng gõ cửa làm tôi thức dậy
“Tiểu thư kiếm tôi có gì không?”
“Đây là lịch , tôi đề nghị anh… ah không … đề nghị cô xem và làm theo”
“Dạ, tôi sẽ xem”
“Uhm… tốt… “ - em đi về phòng của mình còn tôi xem lịch sắp xếp như thế nào.
Thứ Hai: chơi
Thứ Ba: chơi
Thứ Tư: chơi
Thứ Năm: chơi
Thứ Sáu: chơi
Thứ Bảy: chơi
Chủ Nhật: chơi
Tôi trố mắt nhìn thời khỏa biểu của em đưa cho tôi… “Toàn chơi và chơi thôi sao? vậy sao học hành được” đây là em cố ý sắp xếp như vậy hay đó là lịch thật vậy. Tôi cũng muốn qua hỏi cho rõ chuyện… nhưng ….
Thôi để ngày mai rồi tính.
_____________________
Gửi đến đọc giả một năm mới thật vui, thật nhiều sức khỏe, an khang thịnh vượng, vạn sự như ý ^^.
30 Tết làm một chap coi như là quà năm mới cho mọi người.
Sau mùng 8 mình sẽ viết lại truyện. Chúc mọi người năm mói vui vẻ
Buổi sáng tôi giật mình thức dậy nhìn đồng hồ thì thấy 8h sáng. Tôi phóng xuống giường đánh răng, rữa mặt và thay quần áo. Bước xuống dưới nhà thì thấy em đang dùng bữa sáng một mình. Tay ôm cuốn truyện doremon đang cười khúc khích, tôi nhìn em mỉm cười rồi lắc đầu. Lúc này ánh mắt rực lửa em nhìn tôi thì tôi không cười nửa.
“Có gì không mà cười?” - em nói với tôi
“Dạ! Không có gì tiểu thư” - tôi bước xuống dưới bếp kiếm một chút gì ăn
“Làm gì vậy?” - em hỏi tôi
“Kiếm đồ ăn”
“Ai cho ăn sáng mà ăn” - lúc này người giúp việc nhìn tôi và tiểu thư không hiểu chuyện gì, còn tôi thì hiểu, chắc em ghét tôi lắm ….
“UH! Vậy không ăn vậy! Lát tiểu thư ăn xong, mình sẽ làm bài tập ha”
“Bộ không thấy người ta đưa lịch hay sao?” - em vẫn nhìn cuốn truyện và nói chuyện với tôi.
“Dạ! Tôi có thấy!”
“Nếu thấy thì sao không biết thực hiện”
“Dạ! Tôi đang thực hiện đúng những gì ông chủ yêu cầu ah, xin tiểu thư đừng làm khó tôi” - nói xong tôi đi ra phòng khách ngồi và chờ em ra học.
“Này… này…” - em kêu tôi nhưng tôi vẫn bước đi, tôi biết em sẽ không vui và rất bực mình. Nhưng tôi chưa kịp ngồi xuống thì em đã bước ra đứng trước mặt tôi. “Nói chuyện tý đi” - em nhìn tôi hất mặt.
“Tiểu thư muôn nói gì với tôi?” - tôi cũng rối cả lên
“Nếu muốn có cuộc sống tốt, tiền nhiều thì ngoan ngoãn theo cái lịch mà tôi đã đưa ra”
“Xin lỗi tiểu thư … tôi không thể làm vậy được”
“anh…. ah không! Được hãy chờ đó”
“tiểu thư có thể lấy sách vỡ ra chúng ta ngồi học”
“KHÔNG CÓ HỌC HÀNH GÌ HẾT”
Em giận dỗi bỏ đi dù đám bảo vệ có ngăn cũng không ngăn em được. Ngay lúc đó ông chủ tôi về
“Có chuyện gì vậy?” - ông chủ nghiêm mặt
“Dạ… tiểu thư ….” - tôi trả lời
“con không muốn học với người này”
“Tại sao? con chính là người nói với ta để cho Thanh kèm con học tập, giờ con dỡ chứng ah?” - ông chủ nói làm tôi cũng bất ngờ …. uhm… lúc trước khác giờ thì khác rồi
“Giờ con không thích nửa, nhìn mặt không ưa, nên không học được”
“Con học lớp 10 rồi, cũng lớn một chút đi chứ, sao có thể ăn nói như vậy được”
“con không thích, ba cho người này nghĩ đi”
“Trân! Vào chỗ học, con con biết nếu con mất căn bản lớp 10 thì 11 và 12 sẽ học rất khó khăn con biết không? con làm gì thì làm. Ít nhất cũng phải tốt nghiệp hết lớp 12”
“Ba ah!”
“Nếu con không nghe lời, ta sẽ mời một người cực kì nghiêm khắc để kèm cặp con liên tục, con có muốn như vậy không?”
“Thôi được rồi!” - em quay về chỗ cũ sau đó liếc tôi một cái, còn tim tôi thì đập loạn xạ, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với tôi đây, nếu em ghét tôi như vậy, em có thể nói ra tôi không phải la con trai, để ông chủ có thể đuổi việc tôi thôi mà. Việc đó với em đâu có gì gọi là khó.
Tôi kèm cho em học mà cảm thấy khá nặng nề, nhiều khi nghĩ làm việc lao động tay chân không mệt mỏi như thế này, yêu em … nhưng tôi cũng cảm thấy một chút an ủi, để em hành hạ tôi như thế này, chắc cho em đỡ ghét đỡ giận tôi một chút.
“Mệt rồi không học nữa” - em buông viết, tôi nhìn đồng hồ thì cũng gần 12h trưa.
“Uhm… hôm nay mình học đến đây thôi! Mai hoc tiếp”
“Hừ … dọn dẹp đi nha, tui không có dọn đâu”
“Uh,,, tiểu thư cứ để đó đi, tôi sẽ dọn” - khi tôi dọn, bước vào bếp
“Cậu ăn trưa luôn nha” - cô giúp việc nói
“Dạ, con cám ơn cô”
“Đứng đó, ai cho ăn mà ngồi” - em lên tiếng
“Tiểu thư ơi …. sáng giờ cậu ta chưa ăn gì rồi” - cô giúp việc nói giúp tôi
“Kệ cậu ta!”
“thôi để tôi nấu mì gói cho cậu ăn nha” - cô giúp việc nói với tôi
“Mì gói cũng không được ăn, nhịn một ngày sáng, trưa, chiều tối” - em ra lệnh
“Thôi được rồi cô! Cháu có thể nhịn được mà, cháu ra ngoài sân đây”
Thế là cả ngày hôm đó tôi phải nhịn không được ăn gì cả. Không ăn một chút đồ ăn nào, cả ngày cảm thấy mệt mỏi và uể oải vô cùng, trời cũng gần tối rồi, tôi lê cái thân của mình xuống dưới nhà bếp, ngồi ở bàn ăn mà bụng kêu “ột ột”, khó chịu quá.
“Tôi đi ra ngoài một chút, cô không được cho hắn ăn gì cả” - tiểu thư nói thì ai cũng im lặng
Tiểu thư đi ra ngoài khoảng 15p thì tôi cũng đi ra ngoài kiếm cái gì đó ăn, kiểu này cào ruột mà chết mất. Tôi đi ra ngoài kiếm cái gì bỏ vào bụng đây. Hôm nay làm gì đèn đường chỉ có vài bóng mở, có bóng thì tắt làm thấy ghê ghê … ăn cướp nó đến la cũng không ai biết.Cũng may là có xe bánh mì ở ngay dưới cây đèn, tôi mừng chạy đến, kêu bà bán bánh mì nhận ngay ổ đặc biệt, ăn cho đã. Tôi nhìn thấy đám thanh niên gương mặt chúng nó khá bậm trợn, tụi nó đi mà cứ như là đang muốn đập ai vậy? Nhưng tôi nghĩ đó không phải là chuyện của mình nên tốt nhất không xen vào, nếu không bị ân đập oan mạng.
Tôi vừa đi vừa ăn và đi dạo một chút cho thoải mái. Ăn xong bánh mì tôi cũng quay về lại căn biệt thự. Bước vào trong tôi hỏi những anh chàng vệ sĩ
“tiểu thư về chưa mấy anh?”
“Ah, chưa”
“Vậy ah, đi lâu vậy rồi mà chưa về ah”- thế là tôi đi vào, nhưng tôi liền nhớ đến đám thanh niên bậm trợn đó. “Các anh kêu người chia nhau ra tìm tiểu thư đi, coi chừng tiểu thư có chuyện gì đó, hồi nảy thấy một đám thanh niên bậm trợn lắm”
“Dạ”
Tôi chạy ra ngoài tìm khắp nơi nhưng không thấy em đâu cả. Tôi càng lúc càng lo nhiều hơn, tôi cố gắng kiếm ở trong các con hẻm, những nơi tối nhất … tìm những nơi mà chúng có thể dể dàng làm bậy mà ít ai để ý. Tôi dừng lại và cố gắng nghe xem có tiếng động gì không? Tiếng la hét hay tiếng cười của đàn ông hay không? tôi chẳng nghe gì cả, ngoài tiếng chó sủa inh ỏi nghe choáng tai. Nhưng lúc sau tôi không nghe nó sủa nửa, tôi nghi ngờ và chạy đến nơi phát ra tiếng chó sủa. Tôi càng chạy đến thì thấy dần những thằng thanh niên bậm trợn xuất hiện.
“Buông tôi ra” - tiếng hét vang lên, tôi như có gì đó đánh vào ngang tai, như muốn nổ tung ra.
“Haha…” chúng nó cười quái đảng
“Tụi bây dừng lại” - tôi đứng ra và la lên - “không được làm gì cô ấy” -Tụi nó quay người lại nhìn tôi rồi tách về hai bên, ở giữa có lẽ là thằng trùm đang tính làm bậy, hắn đứng dậy bước ra, tôi nhìn vào thì không phải là em, mà là Quỳnh, nhìn lại thật kỉ thì người nằm gục ở dưới đất là Khanh. Điều đó nói lên rằng em an toàn không bị gì cả.
“Mày là thằng nào?” - thằng trùm bỏ tay vào túi quần, lấy điếu thuốc ra hút - “Và mày muốn gì?”
“Thả cô gái đó ra và cả người nằm gục trên đất”
“Thả ah” - hắn quay lại nhìn Quỳnh và Khanh, tôi thấy được sự sợ hãi tột cùng của Quỳnh, cô ấy co rút người lại, run bần bậc.
“Thằng này không biết trời cao đất rộng gì cả, đánh nó chết đi đại ca” - một thằng nói với hắn.
“Khoang! Nhìn nó như vậy mà dám đương đầu với chúng ta, thì ta nghĩ dũng khí nam nhi cũng cao đấy, thật sự ta nghĩ ai thấy chúng ta đều phải co dò lên mà chạy”
“Đại ca để nó làm mất cuộc vui của đại ca sao?” - tên đó nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Lúc này hắn cho tên đàn em của mình cái nhìn sắc thép, nên đàn em của hắn không nói gì nửa.
“Ta sẽ thả cô gái đó, rồi cả thằng nằm ở dưới đất, nhưng với một điều kiện”
“Điều kiện gì?”
“Nhìn ngươi có vẻ được lắm đấy, hay là tham gia với bọn ta đi, rồi ta thả hai người này cho mày”
“Không! ta không gia nhập chung với các ngươi, điều kiện gì thì nói đi” - dù tôi có biết võ đi chăng nửa, thì .. nếu điều kiện chúng đưa ra, tôi phải đánh lại hết bọn chúng thì tôi cũng chịu thua dưới tay chúng.
“Khá lắm anh bạn, nếu như anh bạn hạ được thằng bự nhất trong đây, thì ta sẽ cho anh bạn đem người đi, hứa không chơi đểu. Giữ lời hứa!”
“Tôi tin là anh sẽ giữ lời hứa”
“Ok! Mày bước vào đấu với nó” - hắn kêu đàn em của mình, cái thằng bự con nhất, nhìn nó cũng phải gấp đôi mình, cơ bắp của nó thì chắc nịt, tay thì nổi gân gân … nó đập vô mặt chắc cái mặt không còn gì.
Hắn bước ra với vẻ mặt kênh kiệu, hắn phun nước bọt xuống đất, như muốn nói với tôi rằng “Mày thua rồi, van xin tao đi, tao sẽ tha chết cho” tôi và hắn đối mặt với nhau, rồi đi vòng vòng nhìn nhau. Tôi đưa mắt liếc sang nhìn Quỳnh và Khanh.
“Khoang đã” - tên đại ca lên tiếng - “lúc này chúng ta giao kèo, nhưng chỉ có thắng nếu thua thì mày phải là người của tao, tao xai gì thì mày phải làm cái đó. Và tao sẽ chén con bé ở đằng kia” - tôi nhìn Quỳnh và Khanh một lần nửa, rồi gật đầu với điều kiện mà hắn đã đưa ra - “Tốt! Đánh đi”
Thằng đàn em của hắn có vẻ khá sung, nó lao vào tôi thật nhanh, hai tay như muốn ôm lấy tôi lại, tôi nhanh chóng hụp xuống và chạy thoát khỏi vòng tay đầy nặng kí đó. Hắn đánh còn tôi thì né được cái nào hay cái đó. Nhưng cái cuối tôi không né được, bị một đấm ngay mũi, mũi tôi liền chảy máu, thật là cái số tôi xui thật, hết bị đập chưa lành thì phải thách đấu với tên to con như thế này. Tôi nghĩ chắc hôm nay là ngày mình chôn chân ở đây luôn quá, nhưng không được, còn Khanh và Quỳnh không thể để cho chúng làm điều gì với hai người đó được. Tôi sẽ đấu hết sức của mình, dù Khanh với Quỳnh lúc trước có đối xử với tôi không tốt, nhưng đó là tuổi trẻ, sự hiếu thắng luôn có nên tôi không hề trách hai người đó như thế nào. Cứu người trước cãi đã rồi tính. Vì khá đau nên tôi đã đưa đầu nhào vô người của hắn, hắn dùng tay chụp đầu tôi lại, cố gắng cựa quậy để thoát ra, hình như không còn lối nào khác bằng cách nhấc hắn lên mà thôi. Tôi vòng tay ôm cả bụng và lưng của hắn thật chặc, hắn dịnh tôi cứ xoay vòng vòng vòng. “HÂY DA” - dùng hết sức để cho hắn té ngửa ở sau lưng tôi, nhưng tôi chưa có thế nên vẫn còn ôm lấy hắn. Hắn dùng cù chỏ dọng vào lưng của tôi, làm tôi đau đớn tê tái. Nhưng rồi, tôi đã bắt được thế và “RẦM” một cú ngã khá đau cho hắn, nhấc bổng té xuống đất, con tôi thí đứng dậy tay đập vào lưng của mình, vì rất rất là đau. Hắn nổi khùng, đứng dậy chạy lại ôm láy tôi, một cú nhấc thôi tôi đã nằm ở trên vai hắn, hắn quay tôi 3 vòng rồi quăng xuốn đất. Tôi nằm bẹp dưới đất nhìn thấy bước chân của hắn tới gần tôi ….

Bây giờ tôi đã ngồi trên xe và tiến thẳng đến thành phố. Gương mặt mới lên thành phố chẳng đẹp đẻ gì, chỉ toàn vết bầm tím, ở mũi, ở môi và ở mắt. Bụng thì cõn những vết bầm dài. Gần đén trưa là tôi đã có mặt ở thành phố, tại quán trà sữa mà tôi làm việc. Mọi người thấy tôi lên ai cũng mừng, nhưng cũng biến sắc khi thấy mặt mũi của tôi như vậy.
“Em sao vậy Hai Khỏe?” - anh nhân viên hỏi tôi
“Mặt mũi bị bầm hết vậy nè” - chị nhân viên hỏi tới tấp. lúc đó ông chủ bước vào quán cùng với tiểu thư, tôi thấy em mà cảm thấy đau nhói và rất buồn
“Sao vậy con?” - ông chủ hỏi, tiểu thư thì có vẻ không quan tâm lắm, vẫn kiếm gốc cũ để ngồi.
“Dạ! Con bị té nên vậy!” - tôi đang nói dối
“té sao? Hay là quánh lộn quánh lạo rồi như vậy hả?”
“dạ… con con … “ - tôi ấp úng
“mà thôi! hồi trẻ chú cũng vậy! nhưng đừng có như vậy nửa, lớn rồi không còn là con nít nửa đâu?” - lúc đó tôi thấy tiểu thư có một chút dòm dòm tôi, còn tôi thì cuối mặt thôi.
“Dạ! Thôi làm việc đi” - ông chủ tôi nói xong rồi đi.
Tôi lay hoay đi lau bàn và phục vụ khách, nhưng khi làm thì anh nhân viên đến nói nhỏ với tôi.
“tiểu thư kêu em qua ghi thực đơn kìa”
“Dạ!”
“thấy tiểu thư có vẻ căng lắm, em tránh làm tiểu thư nổi giận”
“Dạ, em biết rồi” - tôi bước đến bàn của tiểu thư, như không dám nhìn thẳng mặt, vì tôi rất sợ nhìn vào mắt của em -” Dạ tiểu thư muốn dùng gì?”
“Như cũ”
“Dạ!” - tôi nghe vậy và bước vào trong để kêu đầu bếp làm
“Đứng lại!” - giọng hơi gắc
“Dạ! Tiểu thư cần gì nửa ah?”
“Nói chuyện với khách hàng mà không nhìn khách ah?”
“Dạ tôi xin lỗi “ - tôi ngước mặt lên nhìn em, em giật mình khi thấy gương mặt của tôi bị bầm tím hết cả lên.
“Bị sao vậy?” - tiểu thư bình tỉnh hỏi thản nhiên
“Dạ! không sao đâu ah! Tiểu thư đừng quan tâm, để tôi vào gọi món cho tiểu thư” - tôi nói xong rồi đi vào trong mà lòng buồn rất nhiều.
Rồi đến tối tôi dọn hàng xong, mọi người cũng ra về. Tôi ngồi ở một góc, cuối mặt xuống. Nổi buồn chiếm hết cả không gian quán, nhưng chỉ được một chút thì có một chiếc xe hơi đâu trước quán.
“Mở cửa” - tôi đứng dậy mở cửa
“Ủa? các anh đến đây làm gì?” - đó là những người bảo vệ của Trân
“Chúng tôi đến để đưa anh đến biệt thự, như lời ông chủ nói là anh sẽ là gia sư cho tiểu thư, ở trong căn biệt thự của ông chủ, dể chăm sóc và coi sóc tiểu thư” - khi nghe điều đó , tôi thắc mắc chuyện của tôi em chưa kể cho ba của mình nghe sao?
“Uhm… các anh đợi chút, tôi vào soạn đồ rồi đi cùng với các anh”
“Uhm… chúng tôi đợi”
Khoảng 15p sau tôi ra ngoài và đi cùng bảo vệ. Tôi cũng không biết chuyện gì đang xảy ra nửa, nhưng thôi cứ chuyện gì tới thì tới, cứ làm tốt công việc mình được giao là được rồi.
“Đến nơi rồi” - người bảo vệ nói, tôi thấy sao nhanh quá vậy, nhưng bước xuống đúng là tới nơi thật.
Rồi tôi một mình bước vào trong thì thấy ông chủ và tiểu thơ đang ngồi ở phòng khách, tôi hơi giật mình một chút.
“Dạ con chào ông chủ, chào tiểu thư ah” - Tôi cuối đầu chào
“uhm… bây giờ thì con cứ ở đây mà làm gia sư cho con gái ta” - ông chủ cười thật tươi, có lẽ ông chưa biết chuyện gì.
“Dạ!!”
“Anh nhắm có dạy được tôi không đó, tôi quậy lắm đó”
“Trân!” - ông chủ nhìn trân
“Con nói vậy thui mà” - trân nhìn lên trần nhà, không nhìn mặt tôi
“Ta có chuẩn bị phòng cho con rồi” - lúc này có người ra dẫn tôi lên phòng của mình.
“Thưa ông chủ và tiểu thư con lên phòng”
Cũng là căn phòng cũ lúc trước tôi ở. Tôi xếp quần áo vào tủ, xong đã ngã ịch xuống giường. Vết thương trên mặt tôi vẫn chưa hết, bụng còn vẫn đau. Tôi lấy dầu nóng thoa ở vùng bụng của mình, tôi không biết chừng nào vết thương của mình mới lành trở lại. Tôi đến soi gương xem mặt mũi của mình như thế nào rồi. Thật sự nhìn xong không dám nhìn lần nửa, gì đâu mà te tua tơi tả. Chúng mà biết mình ở nhà của em, chắc chúng giết mình mất. Haiz…. ở đâu cũng không an toàn. Tôi lên giường nằm rồi ôm cái bụng của mình chớp mắt một chút.
“Cốc .. cốc… “ - tiếng gõ cửa làm tôi thức dậy
“Tiểu thư kiếm tôi có gì không?”
“Đây là lịch , tôi đề nghị anh… ah không … đề nghị cô xem và làm theo”
“Dạ, tôi sẽ xem”
“Uhm… tốt… “ - em đi về phòng của mình còn tôi xem lịch sắp xếp như thế nào.
Thứ Hai: chơi
Thứ Ba: chơi
Thứ Tư: chơi
Thứ Năm: chơi
Thứ Sáu: chơi
Thứ Bảy: chơi
Chủ Nhật: chơi
Tôi trố mắt nhìn thời khỏa biểu của em đưa cho tôi… “Toàn chơi và chơi thôi sao? vậy sao học hành được” đây là em cố ý sắp xếp như vậy hay đó là lịch thật vậy. Tôi cũng muốn qua hỏi cho rõ chuyện… nhưng ….
Thôi để ngày mai rồi tính.
_____________________
Gửi đến đọc giả một năm mới thật vui, thật nhiều sức khỏe, an khang thịnh vượng, vạn sự như ý ^^.
30 Tết làm một chap coi như là quà năm mới cho mọi người.
Sau mùng 8 mình sẽ viết lại truyện. Chúc mọi người năm mói vui vẻ
Buổi sáng tôi giật mình thức dậy nhìn đồng hồ thì thấy 8h sáng. Tôi phóng xuống giường đánh răng, rữa mặt và thay quần áo. Bước xuống dưới nhà thì thấy em đang dùng bữa sáng một mình. Tay ôm cuốn truyện doremon đang cười khúc khích, tôi nhìn em mỉm cười rồi lắc đầu. Lúc này ánh mắt rực lửa em nhìn tôi thì tôi không cười nửa.
“Có gì không mà cười?” - em nói với tôi
“Dạ! Không có gì tiểu thư” - tôi bước xuống dưới bếp kiếm một chút gì ăn
“Làm gì vậy?” - em hỏi tôi
“Kiếm đồ ăn”
“Ai cho ăn sáng mà ăn” - lúc này người giúp việc nhìn tôi và tiểu thư không hiểu chuyện gì, còn tôi thì hiểu, chắc em ghét tôi lắm ….
“UH! Vậy không ăn vậy! Lát tiểu thư ăn xong, mình sẽ làm bài tập ha”
“Bộ không thấy người ta đưa lịch hay sao?” - em vẫn nhìn cuốn truyện và nói chuyện với tôi.
“Dạ! Tôi có thấy!”
“Nếu thấy thì sao không biết thực hiện”
“Dạ! Tôi đang thực hiện đúng những gì ông chủ yêu cầu ah, xin tiểu thư đừng làm khó tôi” - nói xong tôi đi ra phòng khách ngồi và chờ em ra học.
“Này… này…” - em kêu tôi nhưng tôi vẫn bước đi, tôi biết em sẽ không vui và rất bực mình. Nhưng tôi chưa kịp ngồi xuống thì em đã bước ra đứng trước mặt tôi. “Nói chuyện tý đi” - em nhìn tôi hất mặt.
“Tiểu thư muôn nói gì với tôi?” - tôi cũng rối cả lên
“Nếu muốn có cuộc sống tốt, tiền nhiều thì ngoan ngoãn theo cái lịch mà tôi đã đưa ra”
“Xin lỗi tiểu thư … tôi không thể làm vậy được”
“anh…. ah không! Được hãy chờ đó”
“tiểu thư có thể lấy sách vỡ ra chúng ta ngồi học”
“KHÔNG CÓ HỌC HÀNH GÌ HẾT”
Em giận dỗi bỏ đi dù đám bảo vệ có ngăn cũng không ngăn em được. Ngay lúc đó ông chủ tôi về
“Có chuyện gì vậy?” - ông chủ nghiêm mặt
“Dạ… tiểu thư ….” - tôi trả lời
“con không muốn học với người này”
“Tại sao? con chính là người nói với ta để cho Thanh kèm con học tập, giờ con dỡ chứng ah?” - ông chủ nói làm tôi cũng bất ngờ …. uhm… lúc trước khác giờ thì khác rồi
“Giờ con không thích nửa, nhìn mặt không ưa, nên không học được”
“Con học lớp 10 rồi, cũng lớn một chút đi chứ, sao có thể ăn nói như vậy được”
“con không thích, ba cho người này nghĩ đi”
“Trân! Vào chỗ học, con con biết nếu con mất căn bản lớp 10 thì 11 và 12 sẽ học rất khó khăn con biết không? con làm gì thì làm. Ít nhất cũng phải tốt nghiệp hết lớp 12”
“Ba ah!”
“Nếu con không nghe lời, ta sẽ mời một người cực kì nghiêm khắc để kèm cặp con liên tục, con có muốn như vậy không?”
“Thôi được rồi!” - em quay về chỗ cũ sau đó liếc tôi một cái, còn tim tôi thì đập loạn xạ, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với tôi đây, nếu em ghét tôi như vậy, em có thể nói ra tôi không phải la con trai, để ông chủ có thể đuổi việc tôi thôi mà. Việc đó với em đâu có gì gọi là khó.
Tôi kèm cho em học mà cảm thấy khá nặng nề, nhiều khi nghĩ làm việc lao động tay chân không mệt mỏi như thế này, yêu em … nhưng tôi cũng cảm thấy một chút an ủi, để em hành hạ tôi như thế này, chắc cho em đỡ ghét đỡ giận tôi một chút.
“Mệt rồi không học nữa” - em buông viết, tôi nhìn đồng hồ thì cũng gần 12h trưa.
“Uhm… hôm nay mình học đến đây thôi! Mai hoc tiếp”
“Hừ … dọn dẹp đi nha, tui không có dọn đâu”
“Uh,,, tiểu thư cứ để đó đi, tôi sẽ dọn” - khi tôi dọn, bước vào bếp
“Cậu ăn trưa luôn nha” - cô giúp việc nói
“Dạ, con cám ơn cô”
“Đứng đó, ai cho ăn mà ngồi” - em lên tiếng
“Tiểu thư ơi …. sáng giờ cậu ta chưa ăn gì rồi” - cô giúp việc nói giúp tôi
“Kệ cậu ta!”
“thôi để tôi nấu mì gói cho cậu ăn nha” - cô giúp việc nói với tôi
“Mì gói cũng không được ăn, nhịn một ngày sáng, trưa, chiều tối” - em ra lệnh
“Thôi được rồi cô! Cháu có thể nhịn được mà, cháu ra ngoài sân đây”
Thế là cả ngày hôm đó tôi phải nhịn không được ăn gì cả. Không ăn một chút đồ ăn nào, cả ngày cảm thấy mệt mỏi và uể oải vô cùng, trời cũng gần tối rồi, tôi lê cái thân của mình xuống dưới nhà bếp, ngồi ở bàn ăn mà bụng kêu “ột ột”, khó chịu quá.
“Tôi đi ra ngoài một chút, cô không được cho hắn ăn gì cả” - tiểu thư nói thì ai cũng im lặng
Tiểu thư đi ra ngoài khoảng 15p thì tôi cũng đi ra ngoài kiếm cái gì đó ăn, kiểu này cào ruột mà chết mất. Tôi đi ra ngoài kiếm cái gì bỏ vào bụng đây. Hôm nay làm gì đèn đường chỉ có vài bóng mở, có bóng thì tắt làm thấy ghê ghê … ăn cướp nó đến la cũng không ai biết.Cũng may là có xe bánh mì ở ngay dưới cây đèn, tôi mừng chạy đến, kêu bà bán bánh mì nhận ngay ổ đặc biệt, ăn cho đã. Tôi nhìn thấy đám thanh niên gương mặt chúng nó khá bậm trợn, tụi nó đi mà cứ như là đang muốn đập ai vậy? Nhưng tôi nghĩ đó không phải là chuyện của mình nên tốt nhất không xen vào, nếu không bị ân đập oan mạng.
Tôi vừa đi vừa ăn và đi dạo một chút cho thoải mái. Ăn xong bánh mì tôi cũng quay về lại căn biệt thự. Bước vào trong tôi hỏi những anh chàng vệ sĩ
“tiểu thư về chưa mấy anh?”
“Ah, chưa”
“Vậy ah, đi lâu vậy rồi mà chưa về ah”- thế là tôi đi vào, nhưng tôi liền nhớ đến đám thanh niên bậm trợn đó. “Các anh kêu người chia nhau ra tìm tiểu thư đi, coi chừng tiểu thư có chuyện gì đó, hồi nảy thấy một đám thanh niên bậm trợn lắm”
“Dạ”
Tôi chạy ra ngoài tìm khắp nơi nhưng không thấy em đâu cả. Tôi càng lúc càng lo nhiều hơn, tôi cố gắng kiếm ở trong các con hẻm, những nơi tối nhất … tìm những nơi mà chúng có thể dể dàng làm bậy mà ít ai để ý. Tôi dừng lại và cố gắng nghe xem có tiếng động gì không? Tiếng la hét hay tiếng cười của đàn ông hay không? tôi chẳng nghe gì cả, ngoài tiếng chó sủa inh ỏi nghe choáng tai. Nhưng lúc sau tôi không nghe nó sủa nửa, tôi nghi ngờ và chạy đến nơi phát ra tiếng chó sủa. Tôi càng chạy đến thì thấy dần những thằng thanh niên bậm trợn xuất hiện.
“Buông tôi ra” - tiếng hét vang lên, tôi như có gì đó đánh vào ngang tai, như muốn nổ tung ra.
“Haha…” chúng nó cười quái đảng
“Tụi bây dừng lại” - tôi đứng ra và la lên - “không được làm gì cô ấy” -Tụi nó quay người lại nhìn tôi rồi tách về hai bên, ở giữa có lẽ là thằng trùm đang tính làm bậy, hắn đứng dậy bước ra, tôi nhìn vào thì không phải là em, mà là Quỳnh, nhìn lại thật kỉ thì người nằm gục ở dưới đất là Khanh. Điều đó nói lên rằng em an toàn không bị gì cả.
“Mày là thằng nào?” - thằng trùm bỏ tay vào túi quần, lấy điếu thuốc ra hút - “Và mày muốn gì?”
“Thả cô gái đó ra và cả người nằm gục trên đất”
“Thả ah” - hắn quay lại nhìn Quỳnh và Khanh, tôi thấy được sự sợ hãi tột cùng của Quỳnh, cô ấy co rút người lại, run bần bậc.
“Thằng này không biết trời cao đất rộng gì cả, đánh nó chết đi đại ca” - một thằng nói với hắn.
“Khoang! Nhìn nó như vậy mà dám đương đầu với chúng ta, thì ta nghĩ dũng khí nam nhi cũng cao đấy, thật sự ta nghĩ ai thấy chúng ta đều phải co dò lên mà chạy”
“Đại ca để nó làm mất cuộc vui của đại ca sao?” - tên đó nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Lúc này hắn cho tên đàn em của mình cái nhìn sắc thép, nên đàn em của hắn không nói gì nửa.
“Ta sẽ thả cô gái đó, rồi cả thằng nằm ở dưới đất, nhưng với một điều kiện”
“Điều kiện gì?”
“Nhìn ngươi có vẻ được lắm đấy, hay là tham gia với bọn ta đi, rồi ta thả hai người này cho mày”
“Không! ta không gia nhập chung với các ngươi, điều kiện gì thì nói đi” - dù tôi có biết võ đi chăng nửa, thì .. nếu điều kiện chúng đưa ra, tôi phải đánh lại hết bọn chúng thì tôi cũng chịu thua dưới tay chúng.
“Khá lắm anh bạn, nếu như anh bạn hạ được thằng bự nhất trong đây, thì ta sẽ cho anh bạn đem người đi, hứa không chơi đểu. Giữ lời hứa!”
“Tôi tin là anh sẽ giữ lời hứa”
“Ok! Mày bước vào đấu với nó” - hắn kêu đàn em của mình, cái thằng bự con nhất, nhìn nó cũng phải gấp đôi mình, cơ bắp của nó thì chắc nịt, tay thì nổi gân gân … nó đập vô mặt chắc cái mặt không còn gì.
Hắn bước ra với vẻ mặt kênh kiệu, hắn phun nước bọt xuống đất, như muốn nói với tôi rằng “Mày thua rồi, van xin tao đi, tao sẽ tha chết cho” tôi và hắn đối mặt với nhau, rồi đi vòng vòng nhìn nhau. Tôi đưa mắt liếc sang nhìn Quỳnh và Khanh.
“Khoang đã” - tên đại ca lên tiếng - “lúc này chúng ta giao kèo, nhưng chỉ có thắng nếu thua thì mày phải là người của tao, tao xai gì thì mày phải làm cái đó. Và tao sẽ chén con bé ở đằng kia” - tôi nhìn Quỳnh và Khanh một lần nửa, rồi gật đầu với điều kiện mà hắn đã đưa ra - “Tốt! Đánh đi”
Thằng đàn em của hắn có vẻ khá sung, nó lao vào tôi thật nhanh, hai tay như muốn ôm lấy tôi lại, tôi nhanh chóng hụp xuống và chạy thoát khỏi vòng tay đầy nặng kí đó. Hắn đánh còn tôi thì né được cái nào hay cái đó. Nhưng cái cuối tôi không né được, bị một đấm ngay mũi, mũi tôi liền chảy máu, thật là cái số tôi xui thật, hết bị đập chưa lành thì phải thách đấu với tên to con như thế này. Tôi nghĩ chắc hôm nay là ngày mình chôn chân ở đây luôn quá, nhưng không được, còn Khanh và Quỳnh không thể để cho chúng làm điều gì với hai người đó được. Tôi sẽ đấu hết sức của mình, dù Khanh với Quỳnh lúc trước có đối xử với tôi không tốt, nhưng đó là tuổi trẻ, sự hiếu thắng luôn có nên tôi không hề trách hai người đó như thế nào. Cứu người trước cãi đã rồi tính. Vì khá đau nên tôi đã đưa đầu nhào vô người của hắn, hắn dùng tay chụp đầu tôi lại, cố gắng cựa quậy để thoát ra, hình như không còn lối nào khác bằng cách nhấc hắn lên mà thôi. Tôi vòng tay ôm cả bụng và lưng của hắn thật chặc, hắn dịnh tôi cứ xoay vòng vòng vòng. “HÂY DA” - dùng hết sức để cho hắn té ngửa ở sau lưng tôi, nhưng tôi chưa có thế nên vẫn còn ôm lấy hắn. Hắn dùng cù chỏ dọng vào lưng của tôi, làm tôi đau đớn tê tái. Nhưng rồi, tôi đã bắt được thế và “RẦM” một cú ngã khá đau cho hắn, nhấc bổng té xuống đất, con tôi thí đứng dậy tay đập vào lưng của mình, vì rất rất là đau. Hắn nổi khùng, đứng dậy chạy lại ôm láy tôi, một cú nhấc thôi tôi đã nằm ở trên vai hắn, hắn quay tôi 3 vòng rồi quăng xuốn đất. Tôi nằm bẹp dưới đất nhìn thấy bước chân của hắn tới gần tôi ….
truyện les "Tiểu thư và nông dân (full)" - phần 11
Buổi sáng hôm đó khi thức dậy thì thằng Ba vẫn làm mặt lạnh với tôi, nhưng nó cũng không có thiện cảm gì với em. Nó cứ như là người ngoài vậy, khi cả bốn người cùng vui vẻ với nhau, thì nó đứng ngoài cuộc. Em cũng mấy lần hỏi tôi hình như thằng ba không thích em, tôi phải giải thích nhiều lần là nó như vậy đó giờ để tránh việc không hay xảy ra. Buổi sáng chúng tôi cùng ăn sáng với nhau, pé út đi gọi nó ra ăn sáng.
“Để em gọi em Ba ra ăn sáng cùng mọi người” - em vui vẻ
“Thôi. anh thấy để út nó đi được rồi” - tôi hơi lo
“không sao đâu mà, em muốn mình hòa đồng vui vẻ cùng các em của anh” - rồi em bước vào gọi thằng ba ra. Cả tôi và hai đứa em cũng hồi hộp không biết là nó có ra hay không, nhưng lúc sau thì nó đi theo sau em, cả tôi và hai đứa em thở phào. Nhưng tôi nhìn mặt của thằng ba thì không hề có một nụ cười. Mặt nó như cái bánh bao vậy, sáng sớm thấy nó tôi cũng không vui.
“Ăn đi em cho nóng” - em mời nó
“Dạ, em cám ơn” - đáp lại lạnh nhạt
“Hai đứa ăn nhanh rồi còn đi học nửa” -em nói với hai đứa kia - “ah … lát nửa, anh dẫn em đi ra chợ mua đồ về làm đồ ăn nha”
“uhm.. :)” - tôi cười mỉm
Thằng Ba ăn xong rồi bỏ vào phòng, chẳng nói với ai lời nào!
“Em của anh hay vậy hả? hay có em nên em của anh mới vậy?” - em có một chút buồn, vì em cảm giác khi đến nhà tôi, nó là người không chào mừng em như thằng Tư và bé út.
“Không có đâu! Vì sắp thi cử nên nó căng thẳng đó, có gì anh sẽ nói chuyện với nó sau”
Rồi thằng Tư và pé út đi học. Tôi cùng em dọn dẹp mọi thứ gọn gàng, rồi đi chợ, mua những con cá thật tươi, những bó rau thật xanh, để làm bữa trưa. Tôi phụ em làm bữa trưa thật là ngon chờ tụi nó về , rồi thằng ba còn đi học nửa.
Buổi trưa …..
“Anh hai ơi, tụi em về rồi” - hai đứa la thật lớn ở nhà trước
“thưa chị Trân em mới đi học về” - hai đứa đứng trước mặt khoanh tay thưa em, em cười, rồi kêu chúng nó đi tắm rồi lên ăn cơm. Tôi ước gì em ở đây với tôi luôn nhỉ, nhưng em còn có cuộc sống cho riêng mình mà. Cơm cũng đã dọn xong bây giờ chờ mọi người ra thì chúng ta cùng ăn. Tôi thấy pé út và thằng tư tranh nhau chạy ra trước để ngồi kế Trân, nhìn tụi nó thật dể thương. Nhưng khi nhìn đến thằng ba thì chẳng có gì dể thương.
“Em đi đâu vậy?” - tôi hỏi nó khi nó bước thẳng không thèm chào ai
“Em đi học” - nó trả lời và không thèm nhìn đến tôi
“1h em mới vào học mà, bây giờ mới 11h còn sớm em ăn chút đi rồi đi” - Trân mở lời
“Xin lỗi, em ăn không vô” - nó nói cũng chẳng thèm nhìn ai
“Em bị bệnh hả?” - Trân thiệt tình hỏi, tôi càng lúc không hài lòng về nó, có gì thì Trân cũng là khách nó cũng phải lịch sự một chút
“Ba! Em nói chuyện lịch sự không được ah” - tôi la nó
“Việc gì tôi phải lịch sự với mấy người” - nó nhìn tôi và hất mặt
“Cái thói ăn nói của em từ đâu ra vậy hả?” - tôi bắt đầu nổi khùng lên
“Anh ba.. đừng làm vậy nhà có khách mà” - pé út nói với anh ba với giọng nhỏ nhẹ
“Khách khứa gì … toàn lũ bệnh hoạn” - tôi thật sự rất nóng đùng đùng bước xuống đứng trước mặt nó.
“Có gì thì anh em nói chuyện với nhau, đừng có tỏ thái độ vô phép nhu vậy trước mặt khách”
“Hừ … anh em …” - nó nhìn tôi với thái độ khinh bỉ, tôi không biết điều gì đã làm nó có thành kiến phản cảm với người như tôi, tôi ngại khi phải như thế này trước mặt em. Còn em thì ngồi đó im lặng, khi thấy thằng Ba thật sự không hề thích em. Còn nó thì nhìn tôi cười nửa miệng, anh em ruột với nhau mà tại sao phải có những lúc thế này với nhau.
“THẬT RA LÀ CHỊ EM MỚI ĐÚNG” - nó quát thẳng vào mặt tôi, nhìn tôi với ánh mắt đỏ rực rồi nhìn hai đứa kia, rồi bỏ đi chẳng nói lời nào. Còn tôi thì chết đứng khi nó nói “ THẬT RA LÀ CHỊ EM MỚI ĐÚNG” , tôi phải làm sao đây khi ánh mắt em nhìn tôi khác đi, sau đó quay sang nhìn lũ em tôi.
“Chị em” - em nhắc lại hai từ đó làm tôi không hề biết phải giải thích với em làm sao - “em của anh nói thật ra là chị em, cậu bé đó đang nói gì vậy?”
“anh … anh … “ -tôi phải giải thích với em làm sao đây
“Các em giải thích cho chị biết đi” - em nhìn sang thằng Tư và pé Út, chúng nó đi về phía tôi với vẻ mặt buồn so cũng không dám nói điều gì
“Anh” - em kêu tôi
“Hả?” - tôi giật cả mình
“Anh đang giấu em điều gì phải không?” - ánh mắt em đang cần một câu trả lời chính xác, còn tôi thì im lặng - “sao không ai trả lời em hết vậy? sao ai cũng im lặng hết vậy? nếu anh không trả lời cho em biết , em sẽ đi khỏi đây lập tức”
“Chi ơi … chị đừng đi “ - pé út lên tiếng
“Vậy em cho chị biết điều gì mọi người đang giấu chị vậy?”
“Thật ra thì …..”
“Út “ - Tôi la nó
“Anh im lặng đi, để cho em nó nói, nếu anh không trả lời”
“Anh Hai không phải là con trai mà là con gái” - pé út nhìn tôi với đôi mắt tội nghiệp.
“Sao???????” - em trừng trừng nhìn tôi -”bộ dáng, ăn nói, cử chỉ ….” - và không thể tin những gì mình đang thấy - “và mình … mình …. mình …. aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa” - em ôm đầu rồi chạy đi ra ngoài.
“Trân! Trân!”- Tôi đuổi theo em với lòng tan nát, liệu sẽ như thế nào đây, tôi phải làm sao đây….
Tôi đã đuổi theo em một đoạn đường dài, và tôi chụp lấy bàn tay của em.
“Trân”
“Buông tôi ra, đừng chạm vào tôi” - tôi nhìn thấy mắt em đỏ lên, ánh mắt em nhìn tôi đau đớn
“Trân… Thanh xin lỗi… Thanh …” - bây giờ miệng tôi chỉ nói được hai chữ xin lỗi mà thôi
“Tại sao anh lại lừa tôi… ah không, cô lại lừa tôi…. cô không phải là con trai …. cô là con gái… tại sao lúc đầu gặp gỡ… tôi xưng không đúng giới tính của cô, sao cô không nói ra gioi tinh thật của mình.. tại sao phải giả trai làm gì” - em vừa nói những giọt nước mắt em rơi đầy trên má -” cô lừa dối tình cảm của tôi, tình cảm của cô là sự thật lòng … vây mà…”
“Thanh yêu em”
“IM ĐI, tôi không yêu người cùng giới với mình” - em chỉ vào tôi- “Tôi sẽ đi khỏi đây ngay bây giờ, ngay lập tức, tôi không muốn nhìn thấy cô nửa, và cũng đừng bao giờ cho tôi thấy cô một lần nào nửa”
Khi em bỏ đi, tôi đã cố gắng ôm chặt lấy em. Nhưng em đã vùng vằng thoát khỏi tôi, em không muốn đụng vào thân xác của tôi.
“BỐP” - một cái tát ngay má của tôi - “ đồ bệnh hoạn, tránh xa tôi ra. hix hix …” - em chạy đi về nhà và thu gọn tất cả đồ đạc và rời khỏi nơi đây, còn tôi thì đứng hình với cái tát ở trên má. Cái đau về thể xác thì chẳng có bao nhiêu, cũng đáng để có một cái tát lắm chứ, tát vi đã lừa dối em cả một khoảng thời gian, còn về bên trong nổi đau nào bằng nổi đau này chứ. Cứ như có ai đang xé nát trái tim tôi ra, không cho tôi được sống vậy.
Một lúc sau khi tôi về lại căn nhà của mình.
“Chị Trân đi rồi Hai ơi” - pé Út nói với tôi mắt nó cũng ươn ướt, còn tôi thì hoản loạn chạy đi kiếm em, tôi chỉ muốn được gặp em….. nhưng biết nói gì đây khi em không chấp nhận, khi em phải trải thêm đau khổ. Tôi bắt chiếc xe ôm chạy ra nơi mà xe hay lên xuống để đón lên thành phố thì tôi thấy em ở xa xa đang mang vali và balo lên xe.
“Trân” - tôi trả tiền xe nhanh chóng, nhảy xuống xe, chạy thật nhanh tới, em thấy tôi em cũng thật nhanh để đi cho sớm, còn tôi chạy và vấp ngã lăn xuống đường. Đứng dậy thì xe đã chạy, tôi vẫn đứng dậy chạy theo sau chiếc xe cùng với khói bụi của chiếc xe thả ra. Nhưng rồi chiếc xe cũng đi mất, tôi không thể nào đi theo kịp. Một mình tôi đứng giữa con đường đất đỏ, nhìn chiếc xe đi mất hút, tôi như mất đi một nửa đời mình, còn hồn tôi thì đã đi đâu đó thật xa. Tôi khóc, tôi khóc rất nhiều khi biết tôi đã mất em thật rồi, tôi đau khi nghĩ về kỉ niệm của hai đứa trải qua … và tôi không biết tôi sẽ sống những ngày kế tiếp ra sao đây???
Tôi bước đi như người không hồn, cứ đi và đi, tôi đi qua cầu khỉ thì bị té xuống ao, rồi bò dậy đi tiếp, băng qua ruộng mà cũng không biết mệt, biết mỏi là gì. Tôi đi mà ai cũng phải nhìn tôi, tôi tắp vào một quán rượu, kêu hai xị rượu ngồi đó uống với dĩa mồi khô mực. Cứ uống và uống thôi, rượu đắng, rượu cay nhưng tôi vẫn cố uống, muốn uống chết đi cho xong. Buổi tối, tôi lê xác về nhà, đi xiễn niển như mấy tên bợm nhậu. Vừa đi tôi vừa hát, ôm chai rượu kẹp nách.
“lâu lâu người ta mới nhậu một lần
lâu lâu người ta mới nhậu một lần
nhậu một lần là chết cha luôn
nhậu một lần la chết queo luôn.
Hức…. hức …
Muốn chết quá. Hức.. Hức …
Sao mày không phải là trai vậy hả?
HAI KHỎE!
MÀY ĐI CHẾT ĐI! VÔ DỤNG! VÔ DỤNG!
” - tôi nói trong cơn say, la làng cả xóm đều nghe, chó thì sủa um sùm.
“Rầm” - tôi đi bá vào vật gì đó cũng chẳng biết, thế là tôi nằm xải lai ở dưới đất, chẳng biết trời đất là gì. Tôi nghe tiếng của thằng Tư và Pé út
“trời ơi …. Hai sao vậy nè Út ơi…. nhanh ra đây phụ anh với” - hình như nó đang cố gắng nhấc tôi lên khỏi mặt đất.
“Sao lại say xỉn đến mức như vậy chứ, trời ơi ….” - pé út không thể tin được hình ảnh của tôi đang ở trước mặt nó như thế này.
“hức … hức … Trân ơi … trân ơi …” - tôi cứ cà gục cà gục nhưng người không xương sống.
“Mau đưa Hai vào nhà thôi Út ơi… tối rồi ở ngoài này trúng gió một cái là chết đó” - thằng TƯ lo lắng cho tôi, cả hai cùng đưa tôi vào nhà, tôi nghĩ chúng cũng rất khó khăn khi đưa tôi vào nhà. Tôi nằm trên bộ đi văng cứ như kẻ chết rồi, giờ ai có đánh tôi , tôi cũng chẳng có sức mà kháng cự.
“Cái gì vậy?” - giọng thằng ba khó chịu , chắc nó nhìn thấy tôi như vậy đây - “nay uống rượu nửa, chả ra cái thể thống gì hết”
“Tại anh mà Hai mới ra như vậy đó?” - Thằng Tư trách móc với giọng gằn xuống
“Mắc gì tại anh? nói chuyện nghe mắc cười quá”
“Anh chẳng biết thương Hai gì cả” - pé Út nói - “nếu anh thương Hai thì Hai sẽ không ra nông nỏi như vậy”
“Đúng vậy! Anh ác lắm, tàn nhẫn lắm! Làm cho mọi thứ càng tệ hơn! Nếu anh hiểu cho Hai, anh sẽ không có thái độ như vậy, cũng sẽ không làm như vậy, em thật sự rất thất vọng về anh, Hai đã lo lắng cho anh em mình như thế nào, thương yêu anh em mình như thế nào, vậy mà anh lại đối xử như vậy với Hai!” - Thằng Tư nói rất nhiều cứ như bản thân nó sắp khóc vậy.
Tôi thì chẳng nghe một câu nào từ miệng của thằng ba.
“Hai đã hy sinh nhiều cho ba anh em của mình, thì Hai cũng có quyền có được hạnh phúc cho riêng mình, sao anh lại phản đối, anh lại khinh bỉ, thử hỏi anh yêu một cô gái mà người ta không chấp nhận, lăn mạ anh, anh có chịu không hả?” - pé út vở òa khi nói ra điều đó.
“Anh tự mà suy nghĩ lấy đi! Anh không bên cạnh Hai thì chúng em bên cạnh Hai” - Thằng Tư khẳng định điều đó.
“Để em đi lấy gừng pha cho Hai uống giải rượu” - pé út nhanh lẹ làm liền
“Uhm… còn anh lấy khăn lau người, chỉnh cho Hai nằm đàn hoàn lại”
Tôi mắt nhắm mắt mở, hình như thằng ba đang nhìn tôi thì phải. nhưng rồi tôi đã ngủ đi vì quá say lúc nào cũng không còn biết trời chăng gì nửa. Và tôi đã ngủ cho đến lúc khi nghe tiếng ồn ào ở ngoài cửa.
“Các anh là ai? Tới đây làm gì?” - Pé út la thật lớn
“Các anh muốn gì hả?” - Thằng Tư nói
“Tụi tao muốn tìm người thôi!”
“Ai?” - thằng Tư nói
“Nói với thái độ lịch sự không được ah!”
“Để em xử nó cho đại ca”
“Khoang! Không được động vào con nít biết chưa”
“Dạ”
Lúc này tôi lồm cồm bò dậy để xem ai đang gây rối ở bên ngoài, nhưng tôi vẫn còn thấy mệt và chóng mắt do đêm qua uống quá nhiều, tôi té xuống đất lúc này thằng Tư và bé Út chạy vào đỡ tôi ngồi dậy. Tụi nó bước vào nhìn tôi.
“Mày là Hai Khỏe phải không?”
“uhm…” - tôi cố gắng mở mắt thật to nhìn hắn, tôi không biết hắn là ai cả, hắn có vẻ bậm trợn, có râu quai nón, xung quanh có vài thằng em cầm cây côn, mã tấu.
“Tiểu thư đâu?” - hắn hỏi tôi
“Cô ấy về thành phố rồi!” - tôi trả lời thoi thóp
“về thành phố rồi ah” - hắn liếc qua liếc lại -”mày gọi điện thoại kiểm tra xem” - hắn ra lệnh cho đàn em của mình -”dạ. đúng là về thành phố rồi ah” - đàn em báo lại với hắn.
“Uh,.. tốt, ít ra mày cũng nói sự thật! Thôi về!” - Hắn quơ tay và bỏ đi ra ngoài, tôi và hai đứa em nhìn hắn, nhưng hắn quay lại
“Quên mất một chuyện chưa làm?” - Hắn cười nửa miệng, ra hiệu cho đàn em giữ chặt hai đứa em của tôi lại.
“Các người tính làm gì vậy hả? buông tôi ra” - thằng tư ra sức chống cự
“Đại Ca thằng này trâu quá”
“thanh niên mới lớn mà, giữ nó chút đi, trẻ trâu đó mà”
“Buông ra, không được làm gì Hai của chúng tôi” - pé út nói và khóc
“A……….” - pé út cắn tay của thằng đang giữ bé út - “nó cắn em đại ca”
“Ráng đi! tụi bây đâm chém còn được, huống chi vết cắn đó, anh Jack dặn là chỉ cần đánh một người là một người, không đụng vào con nít biết chưa” - hắn nói và tiến đến gần tôi.
“tụi bây thả em tao ra, tụi bây không được đụng đến em tao”
“tao có đụng gì đâu, tụi tao chỉ muốn đụng mày thôi” - hắn ra dấu cho đàn em đến về phía tôi, hai thằng kẹp hai tay của tôi giữ tôi lại. Tôi có cọ quậy cũng không được, tôi vẫn còn choáng và nhức đầu rất nhiều.
“Sao đây đại ca” - một thằng hỏi
“Đập chết mẹ nó cho tao”
“bụp bụp … hự hự ….” - đau quá , nó đánh thẳng vào bụng của tôi liên tiếp nhiều cái, sau đó tôi còn bị đánh vào mặt 2 cái xịt máu mũi.
“Dừng lại ngay, không được đánh nửa” - thằng Tư cố gắng thoát ra có thể
“hai ơi … hai ơi …” - pé út chỉ biết khóc và khóc
“Buông tao ra lũ chó” - thằng tư phun nước miếng vào mặt tụi nó, còn tôi thì cứ bị đánh bầm dập.
“bốp” - thằng tư thoát được cho tụi nó một cú đám vào mặt và chạy lại tới tôi, chúng thả tôi rơi tự do, chân tôi không còn đứng vững nửa. Tôi như kẻ tàn phế vây, tôi nằm úp mặt xuống đất. Thằng Tư đỡ tôi ngồi dậy, lúc này chúng mới buông pé út ra.
“Đi về tụi bây! Chơi vậy đủ rồi” - hắn nhìn cả ba chúng tôi cười - “ mày nên biết thân biết phận của mày một chút, đừng bao giờ có ý định cướp đi người con gái của anh Jack, cũng đừng đến gần tiểu thư. Biết không? THẰNG NÔNG DÂN ỐM NHÁCH ÁO RƠM KIA, lần này chỉ là cảnh cáo thôi đấy!”
“Các người là ai? Hai… hai sao vậy?” - Thằng Ba chạy ào vào trong không biết chuyện gì đã xảy ra, khi thấy những thằng côn đồ đang ở trong nhà, còn tôi thì bị đánh bầm dập.
“Ah là bạn ghé qua thăm nhà thôi mà” - tên đại ca nói -”chào nhé!” - rồi chúng bỏ đi. Thằng ba lo lắng cho tôi phụ thằng tư khiêng tôi lên bô ván đi văng.
“pé út lấy muối đáp cho Hai chỗ bầm nè” - pé út nhanh chận chạy xuống dưới bếp lấy muối lên cho tôi.
Bụng tôi thì đau quá, nên tôi cứ ôm bụng suốt. Vì chúng đánh vào phần đó nhiều nhất, thằng ba xem bụng của tôi, thì bụng tôi bị bầm tím cả lên. Ba đứa quính của người lên khi chạy lấy thuốc cho tôi uống giảm đau. Lấy đá lạnh chườm những chỗ bầm.
“Sao Hai bị đánh vậy?” - thăng ba hỏi pé út
“Em không biết, tự nhiên có đám người du côn vào đánh Hai, nói là người của anh Jack gì đó, nói không được đến gần chị Trân nửa” - pé út vừa nói vừa khóc.
“Có chuyện như vậy sao?”
“Chúng no đông lắm, cầm cả cây côn, mã tấu …. em tưởng chúng nó giết Hai luôn rồi”
“hai đứa bình tỉnh … chắc chúng sẽ không quay lại đây đâu!”
“Hai sắp về thành phố rồi, thế nào cũng gặp bọn chúng nửa, chúng sẽ giết hai mất” - pé út phản đối về việc tôi quay về thành phố.
“Em đừng lo lắng quá! không đến mức như vậy đâu” - thằng ba đang làm cho pé út bớt sợ và suy nghĩ lung tung đi.
“Cái gì mà tụi nó không dám làm chứ! Tụi xã hội đen đó, có tiền là cái gì cũng làm, em không cho Hai về thành phố đâu”
“Thôi bây giờ lo cho Hai trước đã, chuyện đó mình tính sau”
3 ngày sau …..
Tôi đã nằm la liệt ở nhà, không một niềm vui nào, người thì đầy vết bầm, bụng thì vẫn còn đau. Cũng di chuyển được từ ngoài vào trong rồi thôi, tôi ngồi đâu là ngồi chết một chỗ, nghĩ đến em và nhớ em rất nhiều. Nhớ đến lúc lần đầu tiên gặp em cũng chính là nơi này và rồi tôi mất em cũng chính là nơi này. Thật đau làm sao? Và ngày mai tôi về lại thành phố rồi, về lại vói công việc được giao, mà không biết bây giờ lên còn công việc nào để làm hay không? Thôi cứ lên rồi tính chứ ngồi đây nghĩ cũng không có tác dụng gì.
Tôi bước vào phòng soạn đồ lại hết, ngày mai lên lại thành phố.
“Hai soạn đồ đi đâu vậy?” - pé út hỏi tôi
“Mai Hai lên thành phố, đi làm lại” - tôi cười với nó
“Hai đừng đi, Hai đi người ta đánh Hai nửa đó” - nó mếu mếu lại vịnh cái vali đồ của tôi.
“Không sao đâu! Hai biết mình sẽ làm gì mà”
“nhưng mà ….”
“Yên tâm, nếu có bị đánh Hai sẽ gọi cảnh sát được chưa” - tôi xoa đầu của pé út
“có chuyện gì cũng phải gọi về nha Hai”
“uhm.. Hai biết rồi”
“Hai có gặp lại chị Trân nửa không?” - pé út hỏi tôi, làm tôi chợt im lặng
“Hai cũng không biết nửa, có lẽ có hoặc là không”
“nếu anh ba không làm vậy thì chắc bây giờ Hai đâu có như vậy?” - pé út nói
“em cũng không trách anh ba được, vì suy nghĩ của anh ba khác chúng ta”
“Nhưng nói gì thì nói, cũng phải từ từ, người đâu mà vô duyên, kì cục ”
“thôi, giờ em trách anh ba cũng đâu giải quyết được gì đâu, Hai tin là anh ba sẽ suy nghĩ lại” - tôi nói mà rưng rưng nước mắt
“Hai soạn đồ lên thành phố sao?” - thằng Tư từ ngoài bước vào -” liệu những người đó sẽ không tìm Hai nữa chứ” - nó lo lắng cho tôi
“Thôi nào! Sẽ không sao đâu” - tôi ôm hai đứa em vào lòng mình - “Hai sẽ lành lặng về với tụi em mà”
“Dạ” - tụi nó dạ ủ rủ
“Ủa? Anh ba” - thằng Tư la lên khi thấy thằng ba ở ngoài cửa, nhưng thằng Ba chạy đi mất
“Sao không vào mà đi mất tiêu vậy?” - pé út vẫn còn giận thằng ba
“Chắc thằng ba nó đi đâu đó lát quay lại, quần áo mọi thứ cũng ổn rồi! sáng mai hai sẽ đi sớm, có thể đi trước lúc tụi em đi học”
Tối hôm đó thằng tư và pé út sang ngủ chung với tôi. Khi tôi đi ra ngoài uống chút nước thì thấy thằng ba ngồi ở ngoài, tôi đến và nói chuyện với nó.
“Sao giờ này không đi ngủ đi” - tôi nói với nó
“Em chưa ngủ dc”
“Mất ngủ ah?” - tôi hỏi
“Dạ không! Em suy nghĩ thôi!”
“về điều gì mà khiến em mất ngủ như vậy?”
“vết thương của Hai sao rồi?”
“uhm.. vẫn còn sưng và đau, chưa lành lắm”
“Em xin lỗi” - nó cuối đầu xuống, còn tôi thì im lặng khi nghe hai từ “xin lỗi” đó - “Em xin lỗi về tất cả mà em đã gây ra, đáng lẽ em không nên như vậy để mọi chuyện tồi tệ như thế này, mấy ngày nay em đã suy nghĩ rất nhiều về Hai, về cuộc sống của chúng ta. Hạnh phúc tất cả mọi người đều có quyền có được nó. Em đã nhận định không đúng và có thành kiến về nó, không phải ai như vậy cũng đều xấu cả, bằng chứng là Hai của em rất là tốt… em …..” - thằng ba rơi nước mắt khi nói điều đó, còn tôi thì mỉm cười hạnh phúc khi cuối cùng em tôi cũng đã hiểu ra sự việc là như thế nào. Tối hôm đó cả bốn cùng ngủ chung với nhau, thật ấm và thật hạnh phúc. Không nơi nào có được sự bình yên bằng chính gia đình của mình cả. Và ngày mai tôi quay lại thành phố tấp nập, và có thể có những điều không vui đang chờ tôi ở phía trước.

“Để em gọi em Ba ra ăn sáng cùng mọi người” - em vui vẻ
“Thôi. anh thấy để út nó đi được rồi” - tôi hơi lo
“không sao đâu mà, em muốn mình hòa đồng vui vẻ cùng các em của anh” - rồi em bước vào gọi thằng ba ra. Cả tôi và hai đứa em cũng hồi hộp không biết là nó có ra hay không, nhưng lúc sau thì nó đi theo sau em, cả tôi và hai đứa em thở phào. Nhưng tôi nhìn mặt của thằng ba thì không hề có một nụ cười. Mặt nó như cái bánh bao vậy, sáng sớm thấy nó tôi cũng không vui.
“Ăn đi em cho nóng” - em mời nó
“Dạ, em cám ơn” - đáp lại lạnh nhạt
“Hai đứa ăn nhanh rồi còn đi học nửa” -em nói với hai đứa kia - “ah … lát nửa, anh dẫn em đi ra chợ mua đồ về làm đồ ăn nha”
“uhm.. :)” - tôi cười mỉm
Thằng Ba ăn xong rồi bỏ vào phòng, chẳng nói với ai lời nào!
“Em của anh hay vậy hả? hay có em nên em của anh mới vậy?” - em có một chút buồn, vì em cảm giác khi đến nhà tôi, nó là người không chào mừng em như thằng Tư và bé út.
“Không có đâu! Vì sắp thi cử nên nó căng thẳng đó, có gì anh sẽ nói chuyện với nó sau”
Rồi thằng Tư và pé út đi học. Tôi cùng em dọn dẹp mọi thứ gọn gàng, rồi đi chợ, mua những con cá thật tươi, những bó rau thật xanh, để làm bữa trưa. Tôi phụ em làm bữa trưa thật là ngon chờ tụi nó về , rồi thằng ba còn đi học nửa.
Buổi trưa …..
“Anh hai ơi, tụi em về rồi” - hai đứa la thật lớn ở nhà trước
“thưa chị Trân em mới đi học về” - hai đứa đứng trước mặt khoanh tay thưa em, em cười, rồi kêu chúng nó đi tắm rồi lên ăn cơm. Tôi ước gì em ở đây với tôi luôn nhỉ, nhưng em còn có cuộc sống cho riêng mình mà. Cơm cũng đã dọn xong bây giờ chờ mọi người ra thì chúng ta cùng ăn. Tôi thấy pé út và thằng tư tranh nhau chạy ra trước để ngồi kế Trân, nhìn tụi nó thật dể thương. Nhưng khi nhìn đến thằng ba thì chẳng có gì dể thương.
“Em đi đâu vậy?” - tôi hỏi nó khi nó bước thẳng không thèm chào ai
“Em đi học” - nó trả lời và không thèm nhìn đến tôi
“1h em mới vào học mà, bây giờ mới 11h còn sớm em ăn chút đi rồi đi” - Trân mở lời
“Xin lỗi, em ăn không vô” - nó nói cũng chẳng thèm nhìn ai
“Em bị bệnh hả?” - Trân thiệt tình hỏi, tôi càng lúc không hài lòng về nó, có gì thì Trân cũng là khách nó cũng phải lịch sự một chút
“Ba! Em nói chuyện lịch sự không được ah” - tôi la nó
“Việc gì tôi phải lịch sự với mấy người” - nó nhìn tôi và hất mặt
“Cái thói ăn nói của em từ đâu ra vậy hả?” - tôi bắt đầu nổi khùng lên
“Anh ba.. đừng làm vậy nhà có khách mà” - pé út nói với anh ba với giọng nhỏ nhẹ
“Khách khứa gì … toàn lũ bệnh hoạn” - tôi thật sự rất nóng đùng đùng bước xuống đứng trước mặt nó.
“Có gì thì anh em nói chuyện với nhau, đừng có tỏ thái độ vô phép nhu vậy trước mặt khách”
“Hừ … anh em …” - nó nhìn tôi với thái độ khinh bỉ, tôi không biết điều gì đã làm nó có thành kiến phản cảm với người như tôi, tôi ngại khi phải như thế này trước mặt em. Còn em thì ngồi đó im lặng, khi thấy thằng Ba thật sự không hề thích em. Còn nó thì nhìn tôi cười nửa miệng, anh em ruột với nhau mà tại sao phải có những lúc thế này với nhau.
“THẬT RA LÀ CHỊ EM MỚI ĐÚNG” - nó quát thẳng vào mặt tôi, nhìn tôi với ánh mắt đỏ rực rồi nhìn hai đứa kia, rồi bỏ đi chẳng nói lời nào. Còn tôi thì chết đứng khi nó nói “ THẬT RA LÀ CHỊ EM MỚI ĐÚNG” , tôi phải làm sao đây khi ánh mắt em nhìn tôi khác đi, sau đó quay sang nhìn lũ em tôi.
“Chị em” - em nhắc lại hai từ đó làm tôi không hề biết phải giải thích với em làm sao - “em của anh nói thật ra là chị em, cậu bé đó đang nói gì vậy?”
“anh … anh … “ -tôi phải giải thích với em làm sao đây
“Các em giải thích cho chị biết đi” - em nhìn sang thằng Tư và pé Út, chúng nó đi về phía tôi với vẻ mặt buồn so cũng không dám nói điều gì
“Anh” - em kêu tôi
“Hả?” - tôi giật cả mình
“Anh đang giấu em điều gì phải không?” - ánh mắt em đang cần một câu trả lời chính xác, còn tôi thì im lặng - “sao không ai trả lời em hết vậy? sao ai cũng im lặng hết vậy? nếu anh không trả lời cho em biết , em sẽ đi khỏi đây lập tức”
“Chi ơi … chị đừng đi “ - pé út lên tiếng
“Vậy em cho chị biết điều gì mọi người đang giấu chị vậy?”
“Thật ra thì …..”
“Út “ - Tôi la nó
“Anh im lặng đi, để cho em nó nói, nếu anh không trả lời”
“Anh Hai không phải là con trai mà là con gái” - pé út nhìn tôi với đôi mắt tội nghiệp.
“Sao???????” - em trừng trừng nhìn tôi -”bộ dáng, ăn nói, cử chỉ ….” - và không thể tin những gì mình đang thấy - “và mình … mình …. mình …. aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa” - em ôm đầu rồi chạy đi ra ngoài.
“Trân! Trân!”- Tôi đuổi theo em với lòng tan nát, liệu sẽ như thế nào đây, tôi phải làm sao đây….
Tôi đã đuổi theo em một đoạn đường dài, và tôi chụp lấy bàn tay của em.
“Trân”
“Buông tôi ra, đừng chạm vào tôi” - tôi nhìn thấy mắt em đỏ lên, ánh mắt em nhìn tôi đau đớn
“Trân… Thanh xin lỗi… Thanh …” - bây giờ miệng tôi chỉ nói được hai chữ xin lỗi mà thôi
“Tại sao anh lại lừa tôi… ah không, cô lại lừa tôi…. cô không phải là con trai …. cô là con gái… tại sao lúc đầu gặp gỡ… tôi xưng không đúng giới tính của cô, sao cô không nói ra gioi tinh thật của mình.. tại sao phải giả trai làm gì” - em vừa nói những giọt nước mắt em rơi đầy trên má -” cô lừa dối tình cảm của tôi, tình cảm của cô là sự thật lòng … vây mà…”
“Thanh yêu em”
“IM ĐI, tôi không yêu người cùng giới với mình” - em chỉ vào tôi- “Tôi sẽ đi khỏi đây ngay bây giờ, ngay lập tức, tôi không muốn nhìn thấy cô nửa, và cũng đừng bao giờ cho tôi thấy cô một lần nào nửa”
Khi em bỏ đi, tôi đã cố gắng ôm chặt lấy em. Nhưng em đã vùng vằng thoát khỏi tôi, em không muốn đụng vào thân xác của tôi.
“BỐP” - một cái tát ngay má của tôi - “ đồ bệnh hoạn, tránh xa tôi ra. hix hix …” - em chạy đi về nhà và thu gọn tất cả đồ đạc và rời khỏi nơi đây, còn tôi thì đứng hình với cái tát ở trên má. Cái đau về thể xác thì chẳng có bao nhiêu, cũng đáng để có một cái tát lắm chứ, tát vi đã lừa dối em cả một khoảng thời gian, còn về bên trong nổi đau nào bằng nổi đau này chứ. Cứ như có ai đang xé nát trái tim tôi ra, không cho tôi được sống vậy.
Một lúc sau khi tôi về lại căn nhà của mình.
“Chị Trân đi rồi Hai ơi” - pé Út nói với tôi mắt nó cũng ươn ướt, còn tôi thì hoản loạn chạy đi kiếm em, tôi chỉ muốn được gặp em….. nhưng biết nói gì đây khi em không chấp nhận, khi em phải trải thêm đau khổ. Tôi bắt chiếc xe ôm chạy ra nơi mà xe hay lên xuống để đón lên thành phố thì tôi thấy em ở xa xa đang mang vali và balo lên xe.
“Trân” - tôi trả tiền xe nhanh chóng, nhảy xuống xe, chạy thật nhanh tới, em thấy tôi em cũng thật nhanh để đi cho sớm, còn tôi chạy và vấp ngã lăn xuống đường. Đứng dậy thì xe đã chạy, tôi vẫn đứng dậy chạy theo sau chiếc xe cùng với khói bụi của chiếc xe thả ra. Nhưng rồi chiếc xe cũng đi mất, tôi không thể nào đi theo kịp. Một mình tôi đứng giữa con đường đất đỏ, nhìn chiếc xe đi mất hút, tôi như mất đi một nửa đời mình, còn hồn tôi thì đã đi đâu đó thật xa. Tôi khóc, tôi khóc rất nhiều khi biết tôi đã mất em thật rồi, tôi đau khi nghĩ về kỉ niệm của hai đứa trải qua … và tôi không biết tôi sẽ sống những ngày kế tiếp ra sao đây???
Tôi bước đi như người không hồn, cứ đi và đi, tôi đi qua cầu khỉ thì bị té xuống ao, rồi bò dậy đi tiếp, băng qua ruộng mà cũng không biết mệt, biết mỏi là gì. Tôi đi mà ai cũng phải nhìn tôi, tôi tắp vào một quán rượu, kêu hai xị rượu ngồi đó uống với dĩa mồi khô mực. Cứ uống và uống thôi, rượu đắng, rượu cay nhưng tôi vẫn cố uống, muốn uống chết đi cho xong. Buổi tối, tôi lê xác về nhà, đi xiễn niển như mấy tên bợm nhậu. Vừa đi tôi vừa hát, ôm chai rượu kẹp nách.
“lâu lâu người ta mới nhậu một lần
lâu lâu người ta mới nhậu một lần
nhậu một lần là chết cha luôn
nhậu một lần la chết queo luôn.
Hức…. hức …
Muốn chết quá. Hức.. Hức …
Sao mày không phải là trai vậy hả?
HAI KHỎE!
MÀY ĐI CHẾT ĐI! VÔ DỤNG! VÔ DỤNG!
” - tôi nói trong cơn say, la làng cả xóm đều nghe, chó thì sủa um sùm.
“Rầm” - tôi đi bá vào vật gì đó cũng chẳng biết, thế là tôi nằm xải lai ở dưới đất, chẳng biết trời đất là gì. Tôi nghe tiếng của thằng Tư và Pé út
“trời ơi …. Hai sao vậy nè Út ơi…. nhanh ra đây phụ anh với” - hình như nó đang cố gắng nhấc tôi lên khỏi mặt đất.
“Sao lại say xỉn đến mức như vậy chứ, trời ơi ….” - pé út không thể tin được hình ảnh của tôi đang ở trước mặt nó như thế này.
“hức … hức … Trân ơi … trân ơi …” - tôi cứ cà gục cà gục nhưng người không xương sống.
“Mau đưa Hai vào nhà thôi Út ơi… tối rồi ở ngoài này trúng gió một cái là chết đó” - thằng TƯ lo lắng cho tôi, cả hai cùng đưa tôi vào nhà, tôi nghĩ chúng cũng rất khó khăn khi đưa tôi vào nhà. Tôi nằm trên bộ đi văng cứ như kẻ chết rồi, giờ ai có đánh tôi , tôi cũng chẳng có sức mà kháng cự.
“Cái gì vậy?” - giọng thằng ba khó chịu , chắc nó nhìn thấy tôi như vậy đây - “nay uống rượu nửa, chả ra cái thể thống gì hết”
“Tại anh mà Hai mới ra như vậy đó?” - Thằng Tư trách móc với giọng gằn xuống
“Mắc gì tại anh? nói chuyện nghe mắc cười quá”
“Anh chẳng biết thương Hai gì cả” - pé Út nói - “nếu anh thương Hai thì Hai sẽ không ra nông nỏi như vậy”
“Đúng vậy! Anh ác lắm, tàn nhẫn lắm! Làm cho mọi thứ càng tệ hơn! Nếu anh hiểu cho Hai, anh sẽ không có thái độ như vậy, cũng sẽ không làm như vậy, em thật sự rất thất vọng về anh, Hai đã lo lắng cho anh em mình như thế nào, thương yêu anh em mình như thế nào, vậy mà anh lại đối xử như vậy với Hai!” - Thằng Tư nói rất nhiều cứ như bản thân nó sắp khóc vậy.
Tôi thì chẳng nghe một câu nào từ miệng của thằng ba.
“Hai đã hy sinh nhiều cho ba anh em của mình, thì Hai cũng có quyền có được hạnh phúc cho riêng mình, sao anh lại phản đối, anh lại khinh bỉ, thử hỏi anh yêu một cô gái mà người ta không chấp nhận, lăn mạ anh, anh có chịu không hả?” - pé út vở òa khi nói ra điều đó.
“Anh tự mà suy nghĩ lấy đi! Anh không bên cạnh Hai thì chúng em bên cạnh Hai” - Thằng Tư khẳng định điều đó.
“Để em đi lấy gừng pha cho Hai uống giải rượu” - pé út nhanh lẹ làm liền
“Uhm… còn anh lấy khăn lau người, chỉnh cho Hai nằm đàn hoàn lại”
Tôi mắt nhắm mắt mở, hình như thằng ba đang nhìn tôi thì phải. nhưng rồi tôi đã ngủ đi vì quá say lúc nào cũng không còn biết trời chăng gì nửa. Và tôi đã ngủ cho đến lúc khi nghe tiếng ồn ào ở ngoài cửa.
“Các anh là ai? Tới đây làm gì?” - Pé út la thật lớn
“Các anh muốn gì hả?” - Thằng Tư nói
“Tụi tao muốn tìm người thôi!”
“Ai?” - thằng Tư nói
“Nói với thái độ lịch sự không được ah!”
“Để em xử nó cho đại ca”
“Khoang! Không được động vào con nít biết chưa”
“Dạ”
Lúc này tôi lồm cồm bò dậy để xem ai đang gây rối ở bên ngoài, nhưng tôi vẫn còn thấy mệt và chóng mắt do đêm qua uống quá nhiều, tôi té xuống đất lúc này thằng Tư và bé Út chạy vào đỡ tôi ngồi dậy. Tụi nó bước vào nhìn tôi.
“Mày là Hai Khỏe phải không?”
“uhm…” - tôi cố gắng mở mắt thật to nhìn hắn, tôi không biết hắn là ai cả, hắn có vẻ bậm trợn, có râu quai nón, xung quanh có vài thằng em cầm cây côn, mã tấu.
“Tiểu thư đâu?” - hắn hỏi tôi
“Cô ấy về thành phố rồi!” - tôi trả lời thoi thóp
“về thành phố rồi ah” - hắn liếc qua liếc lại -”mày gọi điện thoại kiểm tra xem” - hắn ra lệnh cho đàn em của mình -”dạ. đúng là về thành phố rồi ah” - đàn em báo lại với hắn.
“Uh,.. tốt, ít ra mày cũng nói sự thật! Thôi về!” - Hắn quơ tay và bỏ đi ra ngoài, tôi và hai đứa em nhìn hắn, nhưng hắn quay lại
“Quên mất một chuyện chưa làm?” - Hắn cười nửa miệng, ra hiệu cho đàn em giữ chặt hai đứa em của tôi lại.
“Các người tính làm gì vậy hả? buông tôi ra” - thằng tư ra sức chống cự
“Đại Ca thằng này trâu quá”
“thanh niên mới lớn mà, giữ nó chút đi, trẻ trâu đó mà”
“Buông ra, không được làm gì Hai của chúng tôi” - pé út nói và khóc
“A……….” - pé út cắn tay của thằng đang giữ bé út - “nó cắn em đại ca”
“Ráng đi! tụi bây đâm chém còn được, huống chi vết cắn đó, anh Jack dặn là chỉ cần đánh một người là một người, không đụng vào con nít biết chưa” - hắn nói và tiến đến gần tôi.
“tụi bây thả em tao ra, tụi bây không được đụng đến em tao”
“tao có đụng gì đâu, tụi tao chỉ muốn đụng mày thôi” - hắn ra dấu cho đàn em đến về phía tôi, hai thằng kẹp hai tay của tôi giữ tôi lại. Tôi có cọ quậy cũng không được, tôi vẫn còn choáng và nhức đầu rất nhiều.
“Sao đây đại ca” - một thằng hỏi
“Đập chết mẹ nó cho tao”
“bụp bụp … hự hự ….” - đau quá , nó đánh thẳng vào bụng của tôi liên tiếp nhiều cái, sau đó tôi còn bị đánh vào mặt 2 cái xịt máu mũi.
“Dừng lại ngay, không được đánh nửa” - thằng Tư cố gắng thoát ra có thể
“hai ơi … hai ơi …” - pé út chỉ biết khóc và khóc
“Buông tao ra lũ chó” - thằng tư phun nước miếng vào mặt tụi nó, còn tôi thì cứ bị đánh bầm dập.
“bốp” - thằng tư thoát được cho tụi nó một cú đám vào mặt và chạy lại tới tôi, chúng thả tôi rơi tự do, chân tôi không còn đứng vững nửa. Tôi như kẻ tàn phế vây, tôi nằm úp mặt xuống đất. Thằng Tư đỡ tôi ngồi dậy, lúc này chúng mới buông pé út ra.
“Đi về tụi bây! Chơi vậy đủ rồi” - hắn nhìn cả ba chúng tôi cười - “ mày nên biết thân biết phận của mày một chút, đừng bao giờ có ý định cướp đi người con gái của anh Jack, cũng đừng đến gần tiểu thư. Biết không? THẰNG NÔNG DÂN ỐM NHÁCH ÁO RƠM KIA, lần này chỉ là cảnh cáo thôi đấy!”
“Các người là ai? Hai… hai sao vậy?” - Thằng Ba chạy ào vào trong không biết chuyện gì đã xảy ra, khi thấy những thằng côn đồ đang ở trong nhà, còn tôi thì bị đánh bầm dập.
“Ah là bạn ghé qua thăm nhà thôi mà” - tên đại ca nói -”chào nhé!” - rồi chúng bỏ đi. Thằng ba lo lắng cho tôi phụ thằng tư khiêng tôi lên bô ván đi văng.
“pé út lấy muối đáp cho Hai chỗ bầm nè” - pé út nhanh chận chạy xuống dưới bếp lấy muối lên cho tôi.
Bụng tôi thì đau quá, nên tôi cứ ôm bụng suốt. Vì chúng đánh vào phần đó nhiều nhất, thằng ba xem bụng của tôi, thì bụng tôi bị bầm tím cả lên. Ba đứa quính của người lên khi chạy lấy thuốc cho tôi uống giảm đau. Lấy đá lạnh chườm những chỗ bầm.
“Sao Hai bị đánh vậy?” - thăng ba hỏi pé út
“Em không biết, tự nhiên có đám người du côn vào đánh Hai, nói là người của anh Jack gì đó, nói không được đến gần chị Trân nửa” - pé út vừa nói vừa khóc.
“Có chuyện như vậy sao?”
“Chúng no đông lắm, cầm cả cây côn, mã tấu …. em tưởng chúng nó giết Hai luôn rồi”
“hai đứa bình tỉnh … chắc chúng sẽ không quay lại đây đâu!”
“Hai sắp về thành phố rồi, thế nào cũng gặp bọn chúng nửa, chúng sẽ giết hai mất” - pé út phản đối về việc tôi quay về thành phố.
“Em đừng lo lắng quá! không đến mức như vậy đâu” - thằng ba đang làm cho pé út bớt sợ và suy nghĩ lung tung đi.
“Cái gì mà tụi nó không dám làm chứ! Tụi xã hội đen đó, có tiền là cái gì cũng làm, em không cho Hai về thành phố đâu”
“Thôi bây giờ lo cho Hai trước đã, chuyện đó mình tính sau”
3 ngày sau …..
Tôi đã nằm la liệt ở nhà, không một niềm vui nào, người thì đầy vết bầm, bụng thì vẫn còn đau. Cũng di chuyển được từ ngoài vào trong rồi thôi, tôi ngồi đâu là ngồi chết một chỗ, nghĩ đến em và nhớ em rất nhiều. Nhớ đến lúc lần đầu tiên gặp em cũng chính là nơi này và rồi tôi mất em cũng chính là nơi này. Thật đau làm sao? Và ngày mai tôi về lại thành phố rồi, về lại vói công việc được giao, mà không biết bây giờ lên còn công việc nào để làm hay không? Thôi cứ lên rồi tính chứ ngồi đây nghĩ cũng không có tác dụng gì.
Tôi bước vào phòng soạn đồ lại hết, ngày mai lên lại thành phố.
“Hai soạn đồ đi đâu vậy?” - pé út hỏi tôi
“Mai Hai lên thành phố, đi làm lại” - tôi cười với nó
“Hai đừng đi, Hai đi người ta đánh Hai nửa đó” - nó mếu mếu lại vịnh cái vali đồ của tôi.
“Không sao đâu! Hai biết mình sẽ làm gì mà”
“nhưng mà ….”
“Yên tâm, nếu có bị đánh Hai sẽ gọi cảnh sát được chưa” - tôi xoa đầu của pé út
“có chuyện gì cũng phải gọi về nha Hai”
“uhm.. Hai biết rồi”
“Hai có gặp lại chị Trân nửa không?” - pé út hỏi tôi, làm tôi chợt im lặng
“Hai cũng không biết nửa, có lẽ có hoặc là không”
“nếu anh ba không làm vậy thì chắc bây giờ Hai đâu có như vậy?” - pé út nói
“em cũng không trách anh ba được, vì suy nghĩ của anh ba khác chúng ta”
“Nhưng nói gì thì nói, cũng phải từ từ, người đâu mà vô duyên, kì cục ”
“thôi, giờ em trách anh ba cũng đâu giải quyết được gì đâu, Hai tin là anh ba sẽ suy nghĩ lại” - tôi nói mà rưng rưng nước mắt
“Hai soạn đồ lên thành phố sao?” - thằng Tư từ ngoài bước vào -” liệu những người đó sẽ không tìm Hai nữa chứ” - nó lo lắng cho tôi
“Thôi nào! Sẽ không sao đâu” - tôi ôm hai đứa em vào lòng mình - “Hai sẽ lành lặng về với tụi em mà”
“Dạ” - tụi nó dạ ủ rủ
“Ủa? Anh ba” - thằng Tư la lên khi thấy thằng ba ở ngoài cửa, nhưng thằng Ba chạy đi mất
“Sao không vào mà đi mất tiêu vậy?” - pé út vẫn còn giận thằng ba
“Chắc thằng ba nó đi đâu đó lát quay lại, quần áo mọi thứ cũng ổn rồi! sáng mai hai sẽ đi sớm, có thể đi trước lúc tụi em đi học”
Tối hôm đó thằng tư và pé út sang ngủ chung với tôi. Khi tôi đi ra ngoài uống chút nước thì thấy thằng ba ngồi ở ngoài, tôi đến và nói chuyện với nó.
“Sao giờ này không đi ngủ đi” - tôi nói với nó
“Em chưa ngủ dc”
“Mất ngủ ah?” - tôi hỏi
“Dạ không! Em suy nghĩ thôi!”
“về điều gì mà khiến em mất ngủ như vậy?”
“vết thương của Hai sao rồi?”
“uhm.. vẫn còn sưng và đau, chưa lành lắm”
“Em xin lỗi” - nó cuối đầu xuống, còn tôi thì im lặng khi nghe hai từ “xin lỗi” đó - “Em xin lỗi về tất cả mà em đã gây ra, đáng lẽ em không nên như vậy để mọi chuyện tồi tệ như thế này, mấy ngày nay em đã suy nghĩ rất nhiều về Hai, về cuộc sống của chúng ta. Hạnh phúc tất cả mọi người đều có quyền có được nó. Em đã nhận định không đúng và có thành kiến về nó, không phải ai như vậy cũng đều xấu cả, bằng chứng là Hai của em rất là tốt… em …..” - thằng ba rơi nước mắt khi nói điều đó, còn tôi thì mỉm cười hạnh phúc khi cuối cùng em tôi cũng đã hiểu ra sự việc là như thế nào. Tối hôm đó cả bốn cùng ngủ chung với nhau, thật ấm và thật hạnh phúc. Không nơi nào có được sự bình yên bằng chính gia đình của mình cả. Và ngày mai tôi quay lại thành phố tấp nập, và có thể có những điều không vui đang chờ tôi ở phía trước.
Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014
Tải Mobogenie Market - miễn phí cho điện thoại Android
Tải Mobogenie mới nhất cho điện thoại
tải về máy 2MBĐiều gì khiến Tải Mobogenie Market trở thành ứng dụng cần có cho điện thoại Android của bạn?
★ Bạn có thể tải về trực tiếp những ứng dụng, trò chơi, nhạc chuông và hình nền đặc sắc vào thiết bị Android của bạn mà không cần máy tính.
★ Tin tưởng Mobogenie Market mang đến cho bạn những ứng dụng tuyệt vời bị ẩn sau tấm màn bí mật của Google Play
★ Tìm các ứng dụng trong giây lát và khám phá những ứng dụng hay mà bạn chưa từng biết đến.
★ Tìm kiếm kho ứng dụng một cách trực tiếp trong Mobogenie Market. Và giờ bạn cũng có tích hợp các chủ đề của Facebook và các xu hướng của Twitter.
tải về máy 2MB
Tải game iGà - phiên bản Gunny trên smartphone mới nhất
tải về máy
Tải game iGà phiên bản Android và iOS mới nhất cho điện thoại - Bắn súng Gunny trên smartphone - Game bắn súng canh tọa độ đỉnh cao
Tải game iGà miễn phí là một gameplay cực hấp dẫn với tất cả các đối tượng game thủ, mọi lứa tuổi đều có thể chơi được.Tải iGà là game mobile có đủ những tinh hoa của dòng game bắn súng canh tọa độ giống như Gunny trên máy tính.
Tự do tạo hình “đẹp mà không đụng hàng”
Tạo hình nhân vật rất bắt mắt.
Game thủ có thể hoàn toàn tự do lựa chọn tạo hình riêng cho nhân vật của mình bằng sự sáng tạo trong kết hợp giữa quần áo và đồ trang sức của nhân vật.
Tải game iGà mới nhất có hệ thống map cực phong phú
Tính năng bắn sung canh góc vô cùng hoàn chỉnh của iGà mà không mấy game mobile cùng thể loại có được. Game thủ có thể bắn ở góc cao hay tàng hình và đào đất … và tạo nên những pha chiến thắng ngược đáng vinh danh.
Bên cạnh đó, người chơi có thể gắn kết với nhau thông qua các bang hội và hoạt động bang hội chiến, vượt qua các phụ bản cực khó như trò chơi Kungfu Panda hay trò chơi Pandora Box… bắt đầu từ phiên bản 2,0 của game iGà
Có boss khủng và khó “nhằn”
Những tính năng hot và hấp dẫn của game iGà:
- Đồ họa đẹp và ngon lành mượt mà kể cả trên các dòng máy đời không cao
- Hệ thống những nhiệm vụ hay phó bản và map, item vô cùng đa dạng phong phú
- Sức mạnh hóa vũ khí, quần áo và trang sức
- Thoải mái thỏa sức tạo hình nhân vật của bạn một cách tự do
- hệ thống bang hội, hôn nhân cực thú vị.
- Hệ thống thú cưng PET duy nhất
Game iGà có thể chơi mượt trên tất cả các dòng điện thoại chạy hệ điều hành Android và iOS phiên bản 4.0 trở lên, không giật dù cho mạng có thể yếu. Hãy tải về và tham gia chơi nhé bạn tải về máy
Tải game iGà phiên bản Android và iOS mới nhất cho điện thoại - Bắn súng Gunny trên smartphone - Game bắn súng canh tọa độ đỉnh cao
tải game iGà apk Android và iOS (iPhone, iPad)
Tải game iGà miễn phí là một gameplay cực hấp dẫn với tất cả các đối tượng game thủ, mọi lứa tuổi đều có thể chơi được.Tải iGà là game mobile có đủ những tinh hoa của dòng game bắn súng canh tọa độ giống như Gunny trên máy tính.
Tự do tạo hình “đẹp mà không đụng hàng”
Tạo hình nhân vật rất bắt mắt.
Game thủ có thể hoàn toàn tự do lựa chọn tạo hình riêng cho nhân vật của mình bằng sự sáng tạo trong kết hợp giữa quần áo và đồ trang sức của nhân vật.
Tải game iGà mới nhất có hệ thống map cực phong phú
Tính năng bắn sung canh góc vô cùng hoàn chỉnh của iGà mà không mấy game mobile cùng thể loại có được. Game thủ có thể bắn ở góc cao hay tàng hình và đào đất … và tạo nên những pha chiến thắng ngược đáng vinh danh.
Bên cạnh đó, người chơi có thể gắn kết với nhau thông qua các bang hội và hoạt động bang hội chiến, vượt qua các phụ bản cực khó như trò chơi Kungfu Panda hay trò chơi Pandora Box… bắt đầu từ phiên bản 2,0 của game iGà
Có boss khủng và khó “nhằn”
Những tính năng hot và hấp dẫn của game iGà:
- Đồ họa đẹp và ngon lành mượt mà kể cả trên các dòng máy đời không cao
- Hệ thống những nhiệm vụ hay phó bản và map, item vô cùng đa dạng phong phú
- Sức mạnh hóa vũ khí, quần áo và trang sức
- Thoải mái thỏa sức tạo hình nhân vật của bạn một cách tự do
- hệ thống bang hội, hôn nhân cực thú vị.
- Hệ thống thú cưng PET duy nhất
Game iGà có thể chơi mượt trên tất cả các dòng điện thoại chạy hệ điều hành Android và iOS phiên bản 4.0 trở lên, không giật dù cho mạng có thể yếu. Hãy tải về và tham gia chơi nhé bạn tải về máy
Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014
truyện les - Đến chết vẫn yêu em phần 2 end
_Phản ứng nhanh lắm – cô nheo mắt giựt tay lại
_Cô là một cảnh sát mà lại không tôn trọng người dân , tôi có thể kiện cô đó – cậu toát mồ hôi nhưng vẫn tỏ ra bình thản
_Giọng nói cậu rất giống một người nên tôi muốn xem mặt thôi – cô đứng lên nhìn cậu
_Giọng nói giống nhau không có nghĩa là gương mặt giống nhau – cậu nói
Ông trùm từ phòng khẩu cung đi ra , cậu cùng ông ta ra về
_chúng ta vào phòng họp – cô ra lệnh
Phòng họp
_Mọi người có nhìn thấy tên mặt nạ lúc nãy – cô bắt đầu cuộc họp
_Thì sao thưa madam – Dung nói
_Là tên hôm trước tôi nói với madam – Hùng nói
_Đúng , hắn có vẻ rất đáng nghi , lúc nãy tôi có ý định tháo mặt nạ hắn xuống phản ứng của hắn rất nhanh
_Phản ứng nhanh thì có gì lạ hả madam
_Phản ứng nhanh không lạ nhưng cách hắn bắt lấy tay tôi cùng ánh mắt sắc lạnh của hắn thì tôi nghĩ hắn là một sát thủ bên cạnh tên Long , tôi muốn mọi người chia nhau theo dõi hắn có thể hắn liên quan đến vụ án này và mấy vụ trước nữa
Cả buổi chiều ngồi trong phòng làm việc cô chẳng tập trung được
“Hắn rất giống Thiên , không lẽ , Không Thiên không thể là người của xã hội đen được . Thiên là doanh nhân mà , ánh mắt sắc lạnh của hắn đúng rồi ánh mắt của Thiên không như vậy” cô đang nghi ngờ người yêu mình
Cô quyết định thử người yêu của mình , cậu đoán trước được điều đó nên đã qua mặt được cô , cô yên tâm và không còn nghi ngờ cậu nữa
Số người bị cậu giết ngày càng nhiều , và cô luôn phải đau đầu tìm ra hung thủ nhưng gần 3 năm rồi mà hồ sơ những vụ án đó cũng vẫn chưa đóng lại . Đội cảnh sát vẫn luôn theo dõi tên mặt nạ nhưng ko có manh mối gì , chỉ cần đi theo cậu một đoạn là đã bị cắt đuôi .
Hôm nay là kỉ niệm 3 năm quen nhau của cô và cậu , cậu chuẩn bị ở nhà và nấu rất nhiều món cô thích . Ăn xong cậu cùng cô uống ít rượu rồi ngồi ở phòng khách xem tivi , cô ngồi vào lòng cậu bỗng cô ngước lên hôn lên môi cậu dùng hai tay quàng qua cổ cậu . Cậu bất ngờ nhưng rồi cũng phối hợp cùng cô , một lúc lâu cô buông cậu ra . Cậu và cô nhìn nhau với khoảng cách cực gần , cậu cười
_Mình… um…ơ – cô định nói gì đó mà mặt đỏ như gấc
_Hửm – cậu nhướng mày
_Em…muốn là … của…anh – cô nói xong vùi đầu vào hỏm cổ của cậu
Cậu cười rồi hỏi
_Em suy nghĩ kĩ chưa
Cô đỏ mặt gật gật đầu , cậu bế xốc cô lên phòng ngủ . Đặt cô xuống giường cậu cuối xuống hôn môi cô sau đó xuống cổ , cô hơi nhột nên bật cười . Nối tiếp sau đó là những tiếng rên của cô , đêm nay cô chính thức trở thành người đàn bà của cậu
Ánh nắng chiếu qua cửa sổ gọi vào mặt làm cậu tỉnh giấc , mở mắt ra thấy cô đang ôm mình ngủ rất ngon cậu không nỡ đánh thức nên cứ nằm im đó ngắm cô ngủ . Nằm một lúc cậu nhìn đồng hồ gần 8 giờ mấy sáng , cậu gọi cô dậy vì cả hai còn phải đi làm
_Em dậy đi , trễ rồi – cậu lay vai cô
_Cho em ngủ chút đi , mệt quá à – cô xoay lưng lại với cậu chùm chăn qua khỏi đầu , cậu chỉ biết cười trừ với sự làm biếng của cô , vào nhà tắm rửa mặt thay đồ xong đi ra mà cô vẫn chưa chịu dậy
_Dậy đi cô nương , trễ giờ làm rồi kìa – cậu kéo kéo cái chăn của cô
Cô bị cậu phá giấc ngủ nên đành ngồi dậy , cậu vén vài sợi tóc đang rối bù trước mặt cô
_Đồ đáng ghét , phá giấc ngủ người ta – cô nhăn mặt nhìn cậu
_9 giờ đến nơi rồi nè thấy không – cậu mở điện thoại đưa trước mặt cô
_Chết rồi trễ gần cả tiếng rồi – cô tung chăn nhảy ra khỏi giường mà quên mất là mình không mặc đồ , rồi chợt nhớ cô đỏ mặt khi thấy cậu đang nhìn mình
_Ai cho nhìn , quay chỗ khác mau – cô lượm nhanh cái đầm mình mặc hôm qua lên che lại
Cậu cười đi lại chỗ cô ghé tai cô nói nhỏ “Hôm qua cũng đã thấy hết rồi, rất đẹp” cậu nói xong cười lớn , làm cô ngượng đẩy mạnh cậu té xuống giường rồi gom đồ chạy vào nhà tắm , còn cậu chĩ biết lắc đầu
Cậu đưa cô đến sở rồi chạy xe đến công ty . Cô vừa bước vào sở thì có rất nhiều cặp mắt đổ dồn về phía cô
_Sao nhìn tôi dữ vậy – cô nhìn lại bọn họ
_Tụi em thấy lạ - Mỹ nói
_Lạ gì ? – cô dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Mỹ
_Lạ là từ hồi biết madam đến giờ đây là lần đầu tiên madam đi làm trễ - Dung nói tiếp
_Tào lao quá mấy cô , vào họp nè – cô nói
Phòng họp
_Mọi người có manh mối gì về tên đeo mặt nạ thì lần lượt nói đi – cô ngồi vào ghế
_Chúng ta theo tên này lâu rồi nhưng những thứ chúng ta biết về hắn chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay – Hùng nói
_Vậy anh có manh mối gì về hắn nói cho mọi người cùng nghe – Cô nhìn về phía Hùng
_Chúng tôi điều tra và biết được hắn là con riêng của vợ tên Long , từ nhỏ tên Long đã không thích hắn – Hùng đứng lên nói
Dung tiếp lời
_Được biết bọn đàn em kêu hắn bằng cậu Min , nhưng trong xã đoàn không ai biết gương mặt thật của hắn , hắn từng giết hai người ở vũ trường nhưng cấp trên của chúng ta không hề ra lệnh truy cứu việc đó
_Theo như lời mọi người thì tên Long xem con riêng của vợ mình như cái gai trong mắt – cô nói
_Có thể nói vậy – Hùng nói
_Nhưng để cái gai này bên người và không nhổ bỏ tôi nghĩ đây không phải cá tính của hắn – cô chống cằm nói
_Tôi cũng nghĩ vậy nhưng tên Min bây giờ rất được hắn tin tưởng , mọi công việc ở xã đoàn đều do tên Min quản lý , còn tên Long đang bị một người phụ nữ tên Trân hớp hồn . Mọi người trong xã đoàn đang rất bất mãn với hắn – Hùng nói
_Mọi công việc do tên Min quản lý , xã đoàn bất mãn với tên Long …vậy anh nghĩ nếu tìm một người khác lên thay tên Long nắm quyền thì ai sẽ được chọn – cô suy nghĩ
_Đương nhiên là tên Min – cả đội đồng thanh
_Mọi người tiếp tục điều tra tên Min này cho tôi , giải tán – cô kết thúc cuộc họp quay về phòng làm việc
Cậu trong thân phận của tên Min ngồi đợi ai đó trong một căn phòng riêng biệt của một quán bar
_Đợi em lâu chưa – Một cô gái đi vào ngồi lên đùi cậu
_Cũng không lâu lắm – cậu cười một bên
Không nói gì thêm cô gái vòng tay qua cổ cậu kề sát mặt và hôn lên môi cậu ,cậu cũng hòa nhịp theo cô gái đó , nụ hôn kết thúc cậu hỏi
_Lão già đó sao rồi
_Vẫn mê em như điếu đổ , kế hoạch của Min sắp thành công rồi đó – cô ta vuốt ve mặt cậu
_Em cầm viên thuốc này bỏ vô rượu cho ông ta uống – Một tay ôm eo cô gái đó , một tay cậu móc trong túi ra một viên thuốc , cô gái cầm viên thuốc bỏ vào túi xách rồi nhìn cậu
_Em muốn , giúp em nha , lão già đó chẳng làm em vui được gì hết – cô ta cầm tay cậu đang để trên eo mình để lên ngực . cậu chỉ cười rồi hưởng ứng theo xoa nắn vùng ngực của cô ta . Môi cậu và môi cô ta dính chặt vào nhau , đỡ cô ta nằm xuống ghế giúp cô ta giải tỏa ham muốn xong cậu không quên dặn dò chuyện việc thuốc một lần nữa rồi mới đi
_Xử xong lão già đó , em sẽ được ở cạnh anh rồi – cô ta nhìn theo hướng cậu đi nói nhỏ
Cậu thay đồ rồi đến sở làm đón cô , còn sớm nên cậu ghé tiệm hoa mua một bó hoa hồng xanh cô thích . Cô tan sở đi về cùng mấy đồng nghiệp , vừa ra ngoài thấy cậu đang cầm bó hoa đợi mình cô đỏ mặt , còn đồng nghiệp thì buông lời trêu ghẹo
_Ê , ê người yêu madam kìa , mua hoa cho madam luôn lãng mạn quá
Cô chỉ biết đi nhanh ra chỗ cậu , nhận hoa từ cậu rồi nhanh lên xe , cậu lái xe đi một quãng đường mà thấy cô vẫn còn đỏ mặt nên nói
_Sao vậy madam của tui
_Không sao , chạy xe đi
Cậu cười rồi chăm chú lái xe , cậu lái xe về nhà cô , cô thay đồ rồi đi mua đồ về nấu ăn , nhìn cô bận rộn như một bà nội trợ , cậu theo cô vào bếp phụ nhưng thật chất có phụ gì đâu , hết ôm rồi hôn cô làm cô phải đẩy cậu ra phòng khách cấm cậu bước xuống bếp khi chưa có lệnh của mình . Cậu đành bật tivi coi đang coi thì điện thoại cậu reo
_Alo – cậu bắt máy
_Cậu Min ông trùm , ông trùm có chuyện rồi
_Chuyện gì – cậu tỏ vẻ lo lắng
_Cậu đến biệt thự ngay đi
_Được tôi đến liền – cậu cúp máy rồi cười
Cô định ra kêu cậu vào ăn cơm nhưng lại vô tình nghe được cuộc nói chuyện điện thoại của cậu , cô ngạc nhiên trước sự thay đổi gương mặt của cậu lúc đầu là lo lắng , sau đó lại cười nhưng nụ cười rất nham hiểm , lòng cô bất an
_Cơm xong rồi vào ăn đi anh – Cô cố tỏ ra bình thường nhất có thể , để cậu không phát hiện
_Anh có việc phải đi liền , em ăn đi , chắc xong anh về nhà luôn – cậu nói
_Nhớ kiếm gì ăn đó – cô cười
Cậu ra xe chạy đi , cô cũng ra lấy xe của mình chạy theo cậu , cô luôn giữ khoảng cách với xe cậu . chạy được một đoạn khá xa xe cậu dừng lại bên đường khoảng 5 phút sau đó chạy tiếp . Cô theo cậu đến một ngôi biệt thự , xe cậu chạy vào trong , cô xuống xe núp ngoài cửa . Cô như ngã quỵ vì người vừa bước ra khỏi chiếc xe của cậu là tên Min , đầu óc cô trống rỗng , cô đi nhanh ra xe chạy thật mau về nhà . Vào nhà cô ngồi sụp xuống nền đất , nước mắt cô rơi
_Thiên và tên Min là một , tại sao lại như vậy – cô bần thần ngồi đó , cô không tin vào những gì mình thấy
Còn cậu vừa vào biệt thự là một tên dắt cậu lên ngay phòng của ông trùm . Vào phòng cậu thấy có một bác sĩ đang nói gì đó với cô gái hôm trước cùng cậu ở bar
_Trân…ông trùm bị gì vậy – việc ông trùm sẽ nằm liệt như vậy cậu đã biết trước nhưng đóng kịch phải đóng cho đạt
_Bác sĩ nói là anh ấy sẽ bị liệt vĩnh viễn vì bị tai biến – Trân phối hợp cùng cậu , để hoàn hảo hơn cho vở kịch của cả hai cô ta còn rưng nước mắt
Sau một tuần việc tên trùm Bảo Long bị liệt cậu được mọi người trong xã đoàn đưa lên làm người nắm quyền thay thế hắn . Cô từ khi biết sự thật về cậu thì vẫn tỏ ra bình thường nhưng bên cạnh đó cô âm thầm theo sau điều tra cậu . Đêm nào cô cũng khóc , một madam cứng cỏi , mạnh mẽ nhưng rồi cũng phải khóc vì tình . Cô đau , rất đau , nếu cậu không đi sai con đường đó thì cô có phải đau thế này không . Cô đích thân cùng đòng nghiệp theo dõi tên Min . Từ ngày có cô đi theo đội cảnh sát không còn bị mất dấu tên Min như trước nữa . Cả tổ ai cũng ngạc nhiên vì cô rành rỏi những nơi mà tên Min đi , chỉ cần đứng ở đâu thì sẽ gặp hắn cô cũng đều biết .
Phòng họp sở cảnh sát
_Thời gian này có madam đi theo mà chúng ta không còn bị cắt đuôi nữa ,hắn ta đi đâu madam đều biết , nhờ vậy mà chúng ta có rất nhiều manh mối – Dung nói
_Theo hắn ta lâu như vậy mọi người có nhận ra được hắn thật chất là ai không ? – mặc dù từ hắn cô dùng gọi tên Min trước đây là bình thường nhưng khi biết tên Min là cậu cô dùng từ đó sao thấy nghẹn ở cổ
_Hắn là ai thì chúng đối với chúng ta vẫn còn là ẩn số - Hùng nói
_Sai , thật ra thì hắn đã lộ chân dung ra rồi – cô nói
_Madam biết hắn là ai - cả tổ đồng thanh
Cô gật đầu , điều cô sắp nói ra như bóp nghẹt tim cô
_Hắn chính là doanh nhân trẻ Nhược Thiên
Tất cả mọi người trong phòng họp đều ngạc nhiên , ai cũng sợ mình nghe lầm
_Nhược Thiên là người yêu madam mà , madam chị có lầm không – Mỹ lên tiếng
_Đó là sự thật , trong tay tôi có đủ bằng chứng , chứng minh hắn chính là sát thủ giết hàng loạt người và buôn bán ma túy , tối nay chúng ta sẽ phục kích và bắt hắn , mọi người chuẩn bị đi – cô ra lệnh
_Madam chị thật sự ổn chứ - cả đội lo lắng cho cô
_Tôi ổn , mọi người ra ngoài đi – cô lấy tay che đi gương mặt của mình
Mọi người ra ngoài hết , chỉ còn cô ngồi lại , cô khóc
_Em yêu anh rất nhiều , nhưng những tội ác anh gây ra em không làm khác được
Tối nay cậu có một kế hoạch , cậu chạy đến biệt thự của tên trùm Bảo Long , lên phòng hắn thấy Trân đang giúp hắn uống thuốc
_Có uống thì ngày hôm nay ông cũng sẽ chết thôi – cậu kéo cái ghế gần đó ngồi xuống móc khẩu súng trong người ra
_Mày , mày muốn gì – ông ta lo sợ
_Tôi muốn tiễn người cha trời ơi như ông xuống suối vàng một đoạn thôi – cậu châm một điếu thuốc
_Tao không tin mày dám giết tao , dù gì tao cũng từng là ông trùm mày giết tao mày sẽ không còn chỗ đứng trong xã đoàn – ông ta cố gắng bình tĩnh
_Haha , ông nghĩ bây giờ mọi người trong xã đoàn còn coi trọng ông – cậu đứng lên cười lớn
_Mày…-ông ta nhìn cậu
_Tôi đợi ngày này lâu lắm rồi – cậu chĩa súng vào ông ta
_Khoan Min , cũng phải để ông ta trăn trối chứ - Trân ngồi im nãy giờ bất ngờ đến đứng cạnh cậu nói
_Con đàn bà này..thì ra tụi bây có mưu tính từ trước – ông ta nói
_Hahaha , ông biết thì đã quá trễ rồi , thôi để tôi nói cho ông biết để ông chết còn nhắm mắt – cậu ôm vai Trân cười lớn rồi kể kế hoạch của mình cho ông ta nghe
_Xong rồi , lên đường vui vẻ - cậu cười định nổ súng bắn ông ta thì cửa phòng bị đạp mạnh
_Nhược Thiên , cậu đã bị bắt , đầu hàng đi – là tiếng của cô , cô đang chĩa súng về phía cậu
_Thì ra cô đã biết thân phận của tôi từ lâu , được – cậu cười đểu tháo mặt nạ xuống
Cả đội cảnh sát bây giờ mới dám tin lời cô nói là thật , nhân lúc cô đang lơ là cậu đánh rớt khẩu súng của cô rồi bắt cô làm con tin
_Tụi bây nổ súng đi , cô ta sẽ chết chung với tao hahah – cậu không còn là Nhược Thiên nữa , ánh mắt của cậu giờ như một con thú dữ
_Cậu không được làm bậy , cô ấy dù gì cũng là người yêu của cậu , cậu nỡ làm bị thương cô ấy sao – Hùng nói
_Người yêu , là sao vậy Min , không phải anh chỉ yêu em thôi sao – Trân níu cậu
_Cô chỉ là con cờ của tôi , giờ thì tạm biệt – “Đoàng” cậu bắt vào đầu cô gái xấu số
_Cậu … - Hùng la lớn
_Tôi sao , dám giết người trước mặt cảnh sát à – cậu cười chĩa cây súng sang người tên Long kết liễu đời hắn
_Dừng lại đi ,anh đã giết quá nhiều người rồi – cô khóc
_Tụi bây lui ra ngoài – cậu nói với cảnh sát
Vì sự an toàn của cô nên cảnh sát đành nghe theo lời cậu , họ biết bây giờ cậu như một con thú dữ có thể làm bất cứ điều gì . Cậu kéo cô ra khỏi biệt thự , yêu cầu cảnh sát đưa một tài xế cùng một chiếc xe đến . Cậu bắt tài xế chạy xe đến một chung cư gần đó , đưa cô lên đến sân thượng , buông cô ra
_Anh yêu em , madam xinh đẹp của anh – cậu nhìn cô
_Dừng lại đi , em không muốn nhìn thấy anh như vậy đâu Thiên – cô đứng đối diện cậu
_Anh biết anh không thể quay lại được nữa , anh xin lỗi vì lúc nãy bắt em làm con tin , anh dẫn em đến đây để nói lời sau cùng với em – cậu ôm cô
_ Trở lại là Nhược Thiên của em được không , một người luôn yêu em , và cho em cảm giác bình yên khi bên cạnh – cô cũng ôm cậu khóc
_Anh xin lỗi , anh không thể ở bên cạnh em được nữa , với tội ác của anh , anh biết mình chỉ có một con đường chết , nhưng có chết thì anh vẫn sẽ yêu em , madam của anh
Cảnh sát vừa đến nơi , cô ra lệnh cho họ bỏ súng xuống , dù cứng cỏi đến đâu thì đứng trước người mình yêu nhất thì cũng sẽ yếu lòng . Cậu hôn lên môi cô thật lâu rồi đẩy cô về phía cảnh sát , dùng khẩu súng đang cầm chĩa vào đầu mình bóp cò “Đoàng”
_Thiên ………- cô chạy nhanh lại đỡ lấy cậu nhưng cậu đã chết
_Anh không được chết , em yêu anh Thiên tỉnh lại đi – cô ôm xác cậu khóc thật lớn
Sau ngày hôm đó cô trở nên ít nói hẳn đi , chẳng còn thấy nụ cười nở trên môi của cô nữa , ngoài việc đến sở làm việc thì cô suốt ngày ở nhà , thỉnh thoảng cô sang nhà mẹ cậu chăm sóc bà thay cậu .
Hai năm kể từ ngày cậu mất cô không hề yêu thêm một ai , mặc cho mẹ cậu khuyên cô không nên để lỡ tuổi thanh xuân . Trái tim cô chỉ dành cho một mình cậu và nó không còn chỗ cho một ai khác .
Thấy cô như vậy cả tổ cảnh sát lôi kéo cô đi ăn uống chung với họ để cô quên đi nỗi đau kia , tan sở là họ kéo cô đi , cô đành chiều ý họ . Hôm nay họ vô tỉnh dẫn cô đến nhà hàng ngày trước cậu tỏ tình với cô , lòng cô trùng xuống . Họ chợt nhớ ra nên định đi chỗ khác nhưng cô nhất quyết đòi vào trong , ngồi ở cái bàn ngày trước
_Vẫn như trước không thay đổi nhưng người thì....đã đi rồi – cô bất giác nói
_Madam đừng như vậy – Dung để tay lên vai cô
_Em nhờ quản lí mở bài trót yêu gúp chị được không , chị muốn tìm lại một chút gì đó của ngày hôm đó – cô nhìn Dung
Dung làm theo ý cô , cô thả hồn vào bài hát và nhớ lại gương mặt của cậu ngày hôm đó
“Có chút thương nhớ làn môi nhẹ nhàng
Khi em yên say trong giấc
Có chút yêu dấu chỉ là mơ mộng thôi
Vì anh luôn mong đc có em …
Cô chợt cười một nụ cười hiếm hoi .
---------------------------------HẾT----------------------------------------
_Cô là một cảnh sát mà lại không tôn trọng người dân , tôi có thể kiện cô đó – cậu toát mồ hôi nhưng vẫn tỏ ra bình thản
_Giọng nói cậu rất giống một người nên tôi muốn xem mặt thôi – cô đứng lên nhìn cậu
_Giọng nói giống nhau không có nghĩa là gương mặt giống nhau – cậu nói
Ông trùm từ phòng khẩu cung đi ra , cậu cùng ông ta ra về
_chúng ta vào phòng họp – cô ra lệnh
Phòng họp
_Mọi người có nhìn thấy tên mặt nạ lúc nãy – cô bắt đầu cuộc họp
_Thì sao thưa madam – Dung nói
_Là tên hôm trước tôi nói với madam – Hùng nói
_Đúng , hắn có vẻ rất đáng nghi , lúc nãy tôi có ý định tháo mặt nạ hắn xuống phản ứng của hắn rất nhanh
_Phản ứng nhanh thì có gì lạ hả madam
_Phản ứng nhanh không lạ nhưng cách hắn bắt lấy tay tôi cùng ánh mắt sắc lạnh của hắn thì tôi nghĩ hắn là một sát thủ bên cạnh tên Long , tôi muốn mọi người chia nhau theo dõi hắn có thể hắn liên quan đến vụ án này và mấy vụ trước nữa
Cả buổi chiều ngồi trong phòng làm việc cô chẳng tập trung được
“Hắn rất giống Thiên , không lẽ , Không Thiên không thể là người của xã hội đen được . Thiên là doanh nhân mà , ánh mắt sắc lạnh của hắn đúng rồi ánh mắt của Thiên không như vậy” cô đang nghi ngờ người yêu mình
Cô quyết định thử người yêu của mình , cậu đoán trước được điều đó nên đã qua mặt được cô , cô yên tâm và không còn nghi ngờ cậu nữa
Số người bị cậu giết ngày càng nhiều , và cô luôn phải đau đầu tìm ra hung thủ nhưng gần 3 năm rồi mà hồ sơ những vụ án đó cũng vẫn chưa đóng lại . Đội cảnh sát vẫn luôn theo dõi tên mặt nạ nhưng ko có manh mối gì , chỉ cần đi theo cậu một đoạn là đã bị cắt đuôi .
Hôm nay là kỉ niệm 3 năm quen nhau của cô và cậu , cậu chuẩn bị ở nhà và nấu rất nhiều món cô thích . Ăn xong cậu cùng cô uống ít rượu rồi ngồi ở phòng khách xem tivi , cô ngồi vào lòng cậu bỗng cô ngước lên hôn lên môi cậu dùng hai tay quàng qua cổ cậu . Cậu bất ngờ nhưng rồi cũng phối hợp cùng cô , một lúc lâu cô buông cậu ra . Cậu và cô nhìn nhau với khoảng cách cực gần , cậu cười
_Mình… um…ơ – cô định nói gì đó mà mặt đỏ như gấc
_Hửm – cậu nhướng mày
_Em…muốn là … của…anh – cô nói xong vùi đầu vào hỏm cổ của cậu
Cậu cười rồi hỏi
_Em suy nghĩ kĩ chưa
Cô đỏ mặt gật gật đầu , cậu bế xốc cô lên phòng ngủ . Đặt cô xuống giường cậu cuối xuống hôn môi cô sau đó xuống cổ , cô hơi nhột nên bật cười . Nối tiếp sau đó là những tiếng rên của cô , đêm nay cô chính thức trở thành người đàn bà của cậu
Ánh nắng chiếu qua cửa sổ gọi vào mặt làm cậu tỉnh giấc , mở mắt ra thấy cô đang ôm mình ngủ rất ngon cậu không nỡ đánh thức nên cứ nằm im đó ngắm cô ngủ . Nằm một lúc cậu nhìn đồng hồ gần 8 giờ mấy sáng , cậu gọi cô dậy vì cả hai còn phải đi làm
_Em dậy đi , trễ rồi – cậu lay vai cô
_Cho em ngủ chút đi , mệt quá à – cô xoay lưng lại với cậu chùm chăn qua khỏi đầu , cậu chỉ biết cười trừ với sự làm biếng của cô , vào nhà tắm rửa mặt thay đồ xong đi ra mà cô vẫn chưa chịu dậy
_Dậy đi cô nương , trễ giờ làm rồi kìa – cậu kéo kéo cái chăn của cô
Cô bị cậu phá giấc ngủ nên đành ngồi dậy , cậu vén vài sợi tóc đang rối bù trước mặt cô
_Đồ đáng ghét , phá giấc ngủ người ta – cô nhăn mặt nhìn cậu
_9 giờ đến nơi rồi nè thấy không – cậu mở điện thoại đưa trước mặt cô
_Chết rồi trễ gần cả tiếng rồi – cô tung chăn nhảy ra khỏi giường mà quên mất là mình không mặc đồ , rồi chợt nhớ cô đỏ mặt khi thấy cậu đang nhìn mình
_Ai cho nhìn , quay chỗ khác mau – cô lượm nhanh cái đầm mình mặc hôm qua lên che lại
Cậu cười đi lại chỗ cô ghé tai cô nói nhỏ “Hôm qua cũng đã thấy hết rồi, rất đẹp” cậu nói xong cười lớn , làm cô ngượng đẩy mạnh cậu té xuống giường rồi gom đồ chạy vào nhà tắm , còn cậu chĩ biết lắc đầu
Cậu đưa cô đến sở rồi chạy xe đến công ty . Cô vừa bước vào sở thì có rất nhiều cặp mắt đổ dồn về phía cô
_Sao nhìn tôi dữ vậy – cô nhìn lại bọn họ
_Tụi em thấy lạ - Mỹ nói
_Lạ gì ? – cô dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Mỹ
_Lạ là từ hồi biết madam đến giờ đây là lần đầu tiên madam đi làm trễ - Dung nói tiếp
_Tào lao quá mấy cô , vào họp nè – cô nói
Phòng họp
_Mọi người có manh mối gì về tên đeo mặt nạ thì lần lượt nói đi – cô ngồi vào ghế
_Chúng ta theo tên này lâu rồi nhưng những thứ chúng ta biết về hắn chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay – Hùng nói
_Vậy anh có manh mối gì về hắn nói cho mọi người cùng nghe – Cô nhìn về phía Hùng
_Chúng tôi điều tra và biết được hắn là con riêng của vợ tên Long , từ nhỏ tên Long đã không thích hắn – Hùng đứng lên nói
Dung tiếp lời
_Được biết bọn đàn em kêu hắn bằng cậu Min , nhưng trong xã đoàn không ai biết gương mặt thật của hắn , hắn từng giết hai người ở vũ trường nhưng cấp trên của chúng ta không hề ra lệnh truy cứu việc đó
_Theo như lời mọi người thì tên Long xem con riêng của vợ mình như cái gai trong mắt – cô nói
_Có thể nói vậy – Hùng nói
_Nhưng để cái gai này bên người và không nhổ bỏ tôi nghĩ đây không phải cá tính của hắn – cô chống cằm nói
_Tôi cũng nghĩ vậy nhưng tên Min bây giờ rất được hắn tin tưởng , mọi công việc ở xã đoàn đều do tên Min quản lý , còn tên Long đang bị một người phụ nữ tên Trân hớp hồn . Mọi người trong xã đoàn đang rất bất mãn với hắn – Hùng nói
_Mọi công việc do tên Min quản lý , xã đoàn bất mãn với tên Long …vậy anh nghĩ nếu tìm một người khác lên thay tên Long nắm quyền thì ai sẽ được chọn – cô suy nghĩ
_Đương nhiên là tên Min – cả đội đồng thanh
_Mọi người tiếp tục điều tra tên Min này cho tôi , giải tán – cô kết thúc cuộc họp quay về phòng làm việc
Cậu trong thân phận của tên Min ngồi đợi ai đó trong một căn phòng riêng biệt của một quán bar
_Đợi em lâu chưa – Một cô gái đi vào ngồi lên đùi cậu
_Cũng không lâu lắm – cậu cười một bên
Không nói gì thêm cô gái vòng tay qua cổ cậu kề sát mặt và hôn lên môi cậu ,cậu cũng hòa nhịp theo cô gái đó , nụ hôn kết thúc cậu hỏi
_Lão già đó sao rồi
_Vẫn mê em như điếu đổ , kế hoạch của Min sắp thành công rồi đó – cô ta vuốt ve mặt cậu
_Em cầm viên thuốc này bỏ vô rượu cho ông ta uống – Một tay ôm eo cô gái đó , một tay cậu móc trong túi ra một viên thuốc , cô gái cầm viên thuốc bỏ vào túi xách rồi nhìn cậu
_Em muốn , giúp em nha , lão già đó chẳng làm em vui được gì hết – cô ta cầm tay cậu đang để trên eo mình để lên ngực . cậu chỉ cười rồi hưởng ứng theo xoa nắn vùng ngực của cô ta . Môi cậu và môi cô ta dính chặt vào nhau , đỡ cô ta nằm xuống ghế giúp cô ta giải tỏa ham muốn xong cậu không quên dặn dò chuyện việc thuốc một lần nữa rồi mới đi
_Xử xong lão già đó , em sẽ được ở cạnh anh rồi – cô ta nhìn theo hướng cậu đi nói nhỏ
Cậu thay đồ rồi đến sở làm đón cô , còn sớm nên cậu ghé tiệm hoa mua một bó hoa hồng xanh cô thích . Cô tan sở đi về cùng mấy đồng nghiệp , vừa ra ngoài thấy cậu đang cầm bó hoa đợi mình cô đỏ mặt , còn đồng nghiệp thì buông lời trêu ghẹo
_Ê , ê người yêu madam kìa , mua hoa cho madam luôn lãng mạn quá
Cô chỉ biết đi nhanh ra chỗ cậu , nhận hoa từ cậu rồi nhanh lên xe , cậu lái xe đi một quãng đường mà thấy cô vẫn còn đỏ mặt nên nói
_Sao vậy madam của tui
_Không sao , chạy xe đi
Cậu cười rồi chăm chú lái xe , cậu lái xe về nhà cô , cô thay đồ rồi đi mua đồ về nấu ăn , nhìn cô bận rộn như một bà nội trợ , cậu theo cô vào bếp phụ nhưng thật chất có phụ gì đâu , hết ôm rồi hôn cô làm cô phải đẩy cậu ra phòng khách cấm cậu bước xuống bếp khi chưa có lệnh của mình . Cậu đành bật tivi coi đang coi thì điện thoại cậu reo
_Alo – cậu bắt máy
_Cậu Min ông trùm , ông trùm có chuyện rồi
_Chuyện gì – cậu tỏ vẻ lo lắng
_Cậu đến biệt thự ngay đi
_Được tôi đến liền – cậu cúp máy rồi cười
Cô định ra kêu cậu vào ăn cơm nhưng lại vô tình nghe được cuộc nói chuyện điện thoại của cậu , cô ngạc nhiên trước sự thay đổi gương mặt của cậu lúc đầu là lo lắng , sau đó lại cười nhưng nụ cười rất nham hiểm , lòng cô bất an
_Cơm xong rồi vào ăn đi anh – Cô cố tỏ ra bình thường nhất có thể , để cậu không phát hiện
_Anh có việc phải đi liền , em ăn đi , chắc xong anh về nhà luôn – cậu nói
_Nhớ kiếm gì ăn đó – cô cười
Cậu ra xe chạy đi , cô cũng ra lấy xe của mình chạy theo cậu , cô luôn giữ khoảng cách với xe cậu . chạy được một đoạn khá xa xe cậu dừng lại bên đường khoảng 5 phút sau đó chạy tiếp . Cô theo cậu đến một ngôi biệt thự , xe cậu chạy vào trong , cô xuống xe núp ngoài cửa . Cô như ngã quỵ vì người vừa bước ra khỏi chiếc xe của cậu là tên Min , đầu óc cô trống rỗng , cô đi nhanh ra xe chạy thật mau về nhà . Vào nhà cô ngồi sụp xuống nền đất , nước mắt cô rơi
_Thiên và tên Min là một , tại sao lại như vậy – cô bần thần ngồi đó , cô không tin vào những gì mình thấy
Còn cậu vừa vào biệt thự là một tên dắt cậu lên ngay phòng của ông trùm . Vào phòng cậu thấy có một bác sĩ đang nói gì đó với cô gái hôm trước cùng cậu ở bar
_Trân…ông trùm bị gì vậy – việc ông trùm sẽ nằm liệt như vậy cậu đã biết trước nhưng đóng kịch phải đóng cho đạt
_Bác sĩ nói là anh ấy sẽ bị liệt vĩnh viễn vì bị tai biến – Trân phối hợp cùng cậu , để hoàn hảo hơn cho vở kịch của cả hai cô ta còn rưng nước mắt
Sau một tuần việc tên trùm Bảo Long bị liệt cậu được mọi người trong xã đoàn đưa lên làm người nắm quyền thay thế hắn . Cô từ khi biết sự thật về cậu thì vẫn tỏ ra bình thường nhưng bên cạnh đó cô âm thầm theo sau điều tra cậu . Đêm nào cô cũng khóc , một madam cứng cỏi , mạnh mẽ nhưng rồi cũng phải khóc vì tình . Cô đau , rất đau , nếu cậu không đi sai con đường đó thì cô có phải đau thế này không . Cô đích thân cùng đòng nghiệp theo dõi tên Min . Từ ngày có cô đi theo đội cảnh sát không còn bị mất dấu tên Min như trước nữa . Cả tổ ai cũng ngạc nhiên vì cô rành rỏi những nơi mà tên Min đi , chỉ cần đứng ở đâu thì sẽ gặp hắn cô cũng đều biết .
Phòng họp sở cảnh sát
_Thời gian này có madam đi theo mà chúng ta không còn bị cắt đuôi nữa ,hắn ta đi đâu madam đều biết , nhờ vậy mà chúng ta có rất nhiều manh mối – Dung nói
_Theo hắn ta lâu như vậy mọi người có nhận ra được hắn thật chất là ai không ? – mặc dù từ hắn cô dùng gọi tên Min trước đây là bình thường nhưng khi biết tên Min là cậu cô dùng từ đó sao thấy nghẹn ở cổ
_Hắn là ai thì chúng đối với chúng ta vẫn còn là ẩn số - Hùng nói
_Sai , thật ra thì hắn đã lộ chân dung ra rồi – cô nói
_Madam biết hắn là ai - cả tổ đồng thanh
Cô gật đầu , điều cô sắp nói ra như bóp nghẹt tim cô
_Hắn chính là doanh nhân trẻ Nhược Thiên
Tất cả mọi người trong phòng họp đều ngạc nhiên , ai cũng sợ mình nghe lầm
_Nhược Thiên là người yêu madam mà , madam chị có lầm không – Mỹ lên tiếng
_Đó là sự thật , trong tay tôi có đủ bằng chứng , chứng minh hắn chính là sát thủ giết hàng loạt người và buôn bán ma túy , tối nay chúng ta sẽ phục kích và bắt hắn , mọi người chuẩn bị đi – cô ra lệnh
_Madam chị thật sự ổn chứ - cả đội lo lắng cho cô
_Tôi ổn , mọi người ra ngoài đi – cô lấy tay che đi gương mặt của mình
Mọi người ra ngoài hết , chỉ còn cô ngồi lại , cô khóc
_Em yêu anh rất nhiều , nhưng những tội ác anh gây ra em không làm khác được
Tối nay cậu có một kế hoạch , cậu chạy đến biệt thự của tên trùm Bảo Long , lên phòng hắn thấy Trân đang giúp hắn uống thuốc
_Có uống thì ngày hôm nay ông cũng sẽ chết thôi – cậu kéo cái ghế gần đó ngồi xuống móc khẩu súng trong người ra
_Mày , mày muốn gì – ông ta lo sợ
_Tôi muốn tiễn người cha trời ơi như ông xuống suối vàng một đoạn thôi – cậu châm một điếu thuốc
_Tao không tin mày dám giết tao , dù gì tao cũng từng là ông trùm mày giết tao mày sẽ không còn chỗ đứng trong xã đoàn – ông ta cố gắng bình tĩnh
_Haha , ông nghĩ bây giờ mọi người trong xã đoàn còn coi trọng ông – cậu đứng lên cười lớn
_Mày…-ông ta nhìn cậu
_Tôi đợi ngày này lâu lắm rồi – cậu chĩa súng vào ông ta
_Khoan Min , cũng phải để ông ta trăn trối chứ - Trân ngồi im nãy giờ bất ngờ đến đứng cạnh cậu nói
_Con đàn bà này..thì ra tụi bây có mưu tính từ trước – ông ta nói
_Hahaha , ông biết thì đã quá trễ rồi , thôi để tôi nói cho ông biết để ông chết còn nhắm mắt – cậu ôm vai Trân cười lớn rồi kể kế hoạch của mình cho ông ta nghe
_Xong rồi , lên đường vui vẻ - cậu cười định nổ súng bắn ông ta thì cửa phòng bị đạp mạnh
_Nhược Thiên , cậu đã bị bắt , đầu hàng đi – là tiếng của cô , cô đang chĩa súng về phía cậu
_Thì ra cô đã biết thân phận của tôi từ lâu , được – cậu cười đểu tháo mặt nạ xuống
Cả đội cảnh sát bây giờ mới dám tin lời cô nói là thật , nhân lúc cô đang lơ là cậu đánh rớt khẩu súng của cô rồi bắt cô làm con tin
_Tụi bây nổ súng đi , cô ta sẽ chết chung với tao hahah – cậu không còn là Nhược Thiên nữa , ánh mắt của cậu giờ như một con thú dữ
_Cậu không được làm bậy , cô ấy dù gì cũng là người yêu của cậu , cậu nỡ làm bị thương cô ấy sao – Hùng nói
_Người yêu , là sao vậy Min , không phải anh chỉ yêu em thôi sao – Trân níu cậu
_Cô chỉ là con cờ của tôi , giờ thì tạm biệt – “Đoàng” cậu bắt vào đầu cô gái xấu số
_Cậu … - Hùng la lớn
_Tôi sao , dám giết người trước mặt cảnh sát à – cậu cười chĩa cây súng sang người tên Long kết liễu đời hắn
_Dừng lại đi ,anh đã giết quá nhiều người rồi – cô khóc
_Tụi bây lui ra ngoài – cậu nói với cảnh sát
Vì sự an toàn của cô nên cảnh sát đành nghe theo lời cậu , họ biết bây giờ cậu như một con thú dữ có thể làm bất cứ điều gì . Cậu kéo cô ra khỏi biệt thự , yêu cầu cảnh sát đưa một tài xế cùng một chiếc xe đến . Cậu bắt tài xế chạy xe đến một chung cư gần đó , đưa cô lên đến sân thượng , buông cô ra
_Anh yêu em , madam xinh đẹp của anh – cậu nhìn cô
_Dừng lại đi , em không muốn nhìn thấy anh như vậy đâu Thiên – cô đứng đối diện cậu
_Anh biết anh không thể quay lại được nữa , anh xin lỗi vì lúc nãy bắt em làm con tin , anh dẫn em đến đây để nói lời sau cùng với em – cậu ôm cô
_ Trở lại là Nhược Thiên của em được không , một người luôn yêu em , và cho em cảm giác bình yên khi bên cạnh – cô cũng ôm cậu khóc
_Anh xin lỗi , anh không thể ở bên cạnh em được nữa , với tội ác của anh , anh biết mình chỉ có một con đường chết , nhưng có chết thì anh vẫn sẽ yêu em , madam của anh
Cảnh sát vừa đến nơi , cô ra lệnh cho họ bỏ súng xuống , dù cứng cỏi đến đâu thì đứng trước người mình yêu nhất thì cũng sẽ yếu lòng . Cậu hôn lên môi cô thật lâu rồi đẩy cô về phía cảnh sát , dùng khẩu súng đang cầm chĩa vào đầu mình bóp cò “Đoàng”
_Thiên ………- cô chạy nhanh lại đỡ lấy cậu nhưng cậu đã chết
_Anh không được chết , em yêu anh Thiên tỉnh lại đi – cô ôm xác cậu khóc thật lớn
Sau ngày hôm đó cô trở nên ít nói hẳn đi , chẳng còn thấy nụ cười nở trên môi của cô nữa , ngoài việc đến sở làm việc thì cô suốt ngày ở nhà , thỉnh thoảng cô sang nhà mẹ cậu chăm sóc bà thay cậu .
Hai năm kể từ ngày cậu mất cô không hề yêu thêm một ai , mặc cho mẹ cậu khuyên cô không nên để lỡ tuổi thanh xuân . Trái tim cô chỉ dành cho một mình cậu và nó không còn chỗ cho một ai khác .
Thấy cô như vậy cả tổ cảnh sát lôi kéo cô đi ăn uống chung với họ để cô quên đi nỗi đau kia , tan sở là họ kéo cô đi , cô đành chiều ý họ . Hôm nay họ vô tỉnh dẫn cô đến nhà hàng ngày trước cậu tỏ tình với cô , lòng cô trùng xuống . Họ chợt nhớ ra nên định đi chỗ khác nhưng cô nhất quyết đòi vào trong , ngồi ở cái bàn ngày trước
_Vẫn như trước không thay đổi nhưng người thì....đã đi rồi – cô bất giác nói
_Madam đừng như vậy – Dung để tay lên vai cô
_Em nhờ quản lí mở bài trót yêu gúp chị được không , chị muốn tìm lại một chút gì đó của ngày hôm đó – cô nhìn Dung
Dung làm theo ý cô , cô thả hồn vào bài hát và nhớ lại gương mặt của cậu ngày hôm đó
“Có chút thương nhớ làn môi nhẹ nhàng
Khi em yên say trong giấc
Có chút yêu dấu chỉ là mơ mộng thôi
Vì anh luôn mong đc có em …
Cô chợt cười một nụ cười hiếm hoi .
---------------------------------HẾT----------------------------------------
truyện les - Đến chết vẫn yêu em phần 1
_Tao muốn mày về phụ giúp công việc cho tao – Một người đàn ông khoảng năm mươi mấy tuổi nói chuyện với một cô gái tóc ngắn ăn mặc kiểu tomboy ngồi đối diện mình
_Con sẽ không tham gia vào những công việc đó của ba , và không chấp nhận bất cứ điều kiện gì từ ba
_Mày dám , à mà mày cũng không muốn mẹ mày phải chết vì mày chứ , đừng thách tao mày biết tính tao mà – người đàn ông đứng tuổi cười lớn
_Ông , được tôi sẽ chấp nhận nhưng ông hứa không làm hại đến mẹ việc gì tôi cũng làm-Nhược Thiên ( tên cô gái tomboy ) nói
_Tốt lắm , vậy giờ thì theo tao – ông ta ra lệnh
Nhược Thiên theo ông ta ra xe , tài xế cho xe chạy đến một căn biệt thự nằm biệt lập ở quận 2 rồi dừng lại . Ông ta lại ra lệnh cho Nhược Thiên theo mình vào trong , bên trong căn biệt thự này có tầm mười mấy người đang nhìn theo hướng cậu .
_Đây là thành viên mới của chúng ta , Nhược Thiên – Người đàn ông nói lớn
_Nhóc này là gì của ông vậy ông trùm – Một người có vẻ mặt dữ tợn hỏi
_Đứa con trời ơi của tôi , Tôi muốn các anh đào tạo nó thành một sát thủ , sau này nó sẽ giúp xã đoàn ta nhiều việc đó
Nhược Thiên là con của Bảo Long ông trùm xã hội đen , từ nhỏ Nhược Thiên đã không được ông ta yêu thương vì trước khi lấy ông ta mẹ cậu đã mang thai với một người đàn ông khác . Ông ta đã giết cha ruột của cậu và bắt mẹ cậu đám cưới cùng ông ta . Nhược Thiên luôn phải chứng kiến mẹ mình bị ông ta hành hạ nên rất hận ông ta nhưng cậu không thể làm gì được . Bản tính cậu hiền lành nên cậu không muốn dính dáng gì tới ông ta nhưng vì bị ép buộc vì thương mẹ nên cậu đành phải trở thành sát thủ theo ý ông ấy .
Tại sở cảnh sát
_Mọi người nghe đây , dạo gần đây có nhiều người bị sát hại mà theo như điều tra thì những người này đều có hiềm khích với xã đoàn của ông trùm Bảo Long , mọi người đến đó hỏi chuyện hắn xem có manh mối gì không – Thanh An madam của sở cảnh sát ra lệnh
_yes madam – cả tổ cảnh sát đồng thanh
Ông trùm Bảo Long đang cùng vài người ăn trưa ở nhà hàng của ông ta thì
_Chào ông – Hùng người đi đầu nhóm cảnh sát nói
_Chào mấy sếp , đến đây có việc gì – ông ta đứng lên nhìn Hùng
_Chúng tôi muốn hỏi ông một số chuyện – Hùng liếc nhìn một người đeo mặt nạ bạc che nửa gương mặt kì lạ
_Sẵn sàng thôi sếp , nhưng nhanh lên vì chúng tôi còn có việc – ông ta cười nhếch môi
_Ông có biết gần đây có rất nhiều người bị giết , mà bọn họ đều là những người có hiềm khích với xã đoàn của ông không – Hùng vào vấn đề
_Thì sao chẳng lẽ sếp nghĩ là do tôi làm – ông ta nói
_Ngoài ông ra tôi chẳng nghĩ được ai cả - Hùng nhìn thẳng mắt ông ta
_Tôi là người dân lương thiện mà sếp , sao lại giết người được - ông ta nói
_Tốt nhất là không phải – Hùng nói rồi ra hiệu cho nhóm cảnh sát ra về
Sở cảnh sát
_Madam , lúc nãy đến chỗ tên Bảo Long đó tôi nhìn thấy một người rất lạ , tôi chưa hề thấy hắn khi đến nói chuyện với tên Long trước đây , mà có thể ngồi cùng bàn với tên Long gian xảo đó thì không phải là tay vừa – Hùng nói
_Vậy anh nghĩ hắn là ai – Thanh An hỏi
_Tôi cũng không biết nhưng hắn lạ lắm , hắn đeo mặt nạ che đi nửa gương mặt
_Được rồi anh ra ngoài đi
Tại biệt thự của ông trùm Bảo Long
_Mày làm tốt lắm , tao không nhìn lầm mày – Bảo Long nói với người đeo mặt nạ
_Cảm ơn
_Nhưng tao không hiểu tại sao mày cứ đeo cái mặt nạ quái quỷ này làm gì – ông ta nhíu mi
_Tôi không muốn ai biết tôi là một sát thủ , đặc biệt là mẹ , bà luôn tự hào khi biết bây giờ tôi là một doanh nhân trẻ tài giỏi , bà sẽ sốc khi biết tôi làm việc cho ông và đó là điều tôi không muốn thấy – cậu lạnh lùng
_Tùy mày , miễn mày làm tốt công việc là được , tối này có một lô hàng sẽ được chuyển đến tao muốn mày đi nhận , đây là địa chỉ - Bảo Long đưa cho cậu một tờ giấy
Nhược Thiên đã làm việc cho Bảo Long được 3 năm , và công việc của cậu là giết người mà ông ta ra lệnh và khi chiếm được sự tin tưởng của ông ta thì cậu giúp ông ta giải quyết việc trong xã đoàn . Mỗi khi làm việc cho xã đoàn cậu sẽ đeo mặt nạ chính vì vậy ngoại trừ những người trong ngôi biệt thự năm đó thì không còn ai biết gương mặt thật của cậu , còn bình thường thì cậu sẽ là một doanh nhân trẻ tuổi nổi tiếng và tất nhiên không ai biết cậu là con của ông trùm Bảo Long . Trong xã đoàn mọi người gọi cậu là Min chứ không ai biết tên thật của cậu .
Hôm nay là ngày nghỉ cậu cũng không bận việc ở công ty cũng như ở xã đoàn nên cậu lái xe đi dạo rồi vào một quán cà phê ngồi . Đang nhâm nhi cà phê thì có một cô gái bước vào ngồi ở bàn đối diện cậu , cô ta rất đẹp , cậu đã bị cô ta hớp hồn mất rồi .
_Chào cô , cô đi một mình hả - cậu đi sang làm quen
_Ừm tôi đi một mình – cô gái nở nụ cười nhìn cậu
_Tôi cũng đi một mình , mình ngồi chung được không – cậu hỏi
_Tất nhiên – cô lại cười , mỗi lần cô cười là tim cậu đập nhanh
Cậu ngồi xuống ghế đối diện cô
_Tôi là Nhược Thiên – cậu bắt chuyện
_Còn tôi là Thanh An , rất vui được biết Thiên
Cậu cười rồi không biết nói gì nữa
_Thiên đang làm gì ?
_Ừm , Thiên kinh doanh , còn An – Thiên cười
_An là cảnh sát – cô cười
_Wow An giỏi quá , nhưng con gái mà làm cảnh sát nguy hiểm lắm
_Ừm, nhưng mình bắt được nhiều người xấu thì xã hội sẽ tốt hơn đúng không – cô cười
Cả hai cứ ngồi đó nói chuyện đến chiều , cậu và cô lúc đầu còn hơi ngại nhưng nói chuyện một lúc thì như quen từ lâu rồi , cậu hóm hỉnh làm cô phải bật cười suốt
_Thôi cũng trễ rồi Thiên phải về , An cho Thiên số điện thoại được không ? – cậu nhìn cô
_Được 09xxxxxxxx – cô cười
_Thiên nhá qua nha – cậu bấm
_Rồi đó Thiên – cô nói
Cậu lưu tên cô trong danh bạ là “Cảnh sát xinh đẹp”
_Thiên về trước đi , bye Thiên – cô nói
_Ok, hôm nào mình cà phê nữa nha – nói xong cậu đi ra xe
Đang trên đường về thì cậu nhận được điện thoại của Bảo Long
_Mày đang ở đâu – ông ta nói
_Tôi đang về nhà có việc gì ?
_Mày đến biệt thự ngay có nhiệm vụ cho mày
_Ok – cậu cúp máy chạy về nhà thay bộ đồ đen bằng da và đeo mặt nạ
Cậu chạy chiếc moto đến biệt thự
_Tới rồi à – ông trùm xoay chiếc ghế lại
_Ông muốn tôi giết ai – cậu lạnh giọng
_Dạo này vũ trường của mình thường xuyên có người đến phá , tao muốn mày dằn mặt một tên để cảnh cáo tụi kia
_Được – cậu nói xong đi ra ngoài lái xe đến vũ trường do xã đoàn quản lí
Bước vào trong đảo mắt một vòng rồi cậu đến quầy rượu ngồi , châm điếu thuốc quắc một tên đàn em lại nói chuyện
_Ông trùm nói dạo này hay có người đến phá , nó có đây không ? – cậu nói xong đưa điếu thuốc lên miệng hút một hơi
_Dạ , tụi nó thường đến tầm khoảng 7 giờ - tên đàn em nói
Cậu nhìn đồng hồ cũng gần 7 giờ rồi gật đâu ra hiệu cho tên đàn em đi chỗ khác , điếu thuốc gần tàn thì cậu nghe có tiếng la lối , đập phá . Cậu quan sát bọn đập phá một lúc , sau khi xác định được tên đầu xỏ cậu móc cây súng trong áo khoác ra và “Đoàng”. Tên đầu xỏ la lên một tiếng rồi ngã xuống .
_Đại ca , đại ca , má nó , đứa nào – một tên nói
_Là tao – cậu châm điếu thuốc thứ hai
_Mày , chán sống rồi – cả bọn đập phá rút dao định lao tới cậu , cậu giơ súng bắn một tên nữa
_Sao còn đứa nào nữa – cậu nhả khói nói
Không một tên nào dám hé răng chỉ biết đứng im , sợ sệt
_Dọn đi ,dạy cho bọn còn lại một bài học – cậu ra lệnh cho đám đàn em , rồi cất súng đi ra xe chạy đi
Cậu chạy đến một bờ sông rồi dừng xe lại châm tiếp một điếu thuốc , ngồi trên xe nhìn ra bờ sông . Từ ngày quyết định làm việc cho xã đoàn cậu đã giết không biết bao nhiêu mạng người mặc dù cậu không muốn làm việc đó .
Cậu và madam Thanh An ngày càng thân , thỉnh thoảng cả hai hẹn nhau đi ăn hay cà phê . Ở bên cô cậu cảm thấy rất bình yên không có lo toan , không có nghỉ ngợi , còn cô khi ở bên cậu không lúc nào là không cười cậu luôn biết pha trò chọc cười người khác . Ở sở cảnh sát , có rất nhiều chàng mê đắm cô , ai cũng muốn một lần lọt vào mắt xanh của cô nhưng cô chẳng ưng ai hết . Nhưng dạo gần đây đồng nghiệp ở sở thấy cô cười nhiều hơn ,lâu lâu đọc tin nhắn của ai đó mà cô cứ cười cả ngày
_Madam có tình yêu rồi mọi người ơi – Dung cấp dưới chọc khi thấy cô đọc tin nhắn rồi cười
_Dung nói gì đó – cô lườm Dung rồi cười
_Em nói madam có tình yêu nên cười cả ngày – Dung cười lớn
_Ai có phước vậy madam , sao không giới thiệu – Hùng hùa theo
_Nói bậy bạ gì đó – cô đỏ mặt
_Nói bậy bạ mà trúng lum la đó nha – Dung nói rồi cả đội cười lớn
_Làm việc mau , không tôi đuổi bây giờ - cô nói
_Thôi đừng chọc madam nữa , madam đỏ mặt hết rồi kìa – Một đồng nghiệp lên tiếng
Hôm nay là tháng thứ 8 cậu và cô quen nhau , cậu quyết định tỏ tình với cô , chuẩn bị xong cậu nhắn tin cho cô
<<Madam xinh đẹp tối nay mình đi ăn nha >>
Cô đang coi hồ sơ thì nhận được tin nhắn của cậu
<<Ok >> - cô vừa nhắn vừa cười
7 giờ tối cậu lái xe đến trước nhà cô , lấy điện thoại ra gọi
_Đợi An 5 phút – Cô bắt máy
_Ok – “đúng là con gái” cậu nghĩ thầm
Cuối cùng cửa nhà cô cũng mở
_Xin lỗi , đợi lâu không ? – cô vừa khóa cửa vừa nói
_Không lâu lắm – câu mở cửa xe cho cô
_Mình đi đâu ăn – cô hỏi khi đã yên vị trong xe
_An cứ ngồi yên còn đi đâu cứ để Thiên lo – cậu lái xe đi
_Đừng đem tui đi bán đó – cô chọc cậu
_Cho tiền cũng không dám làm vậy với madam – cậu chọc lại rồi cả hai cùng cười
Đến nơi cậu xuống xe mở cửa cho cô , cậu nắm tay cô đi vào trong , mặc dù đi chơi với nhau rất nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên cậu nắm tay cô , nên làm tim cô loạn nhịp .
_An ngồi đây đợi Thiên nha – cậu kéo ghế cho cô
Cô nghe lời ngồi đợi
_Madam đi đâu đây – thì ra là đám đồng nghiệp của cô hôm nay rủ nhau đi ăn ở đây
_ưm... đi ăn với bạn , mọi người cũng ăn ở đây hả - cô nói
_Nghe nói đồ ăn ở đây ngon nên cả bọn rủ nhau đi ăn , định rủ chị mà lúc tan ca không thấy chị - Dung nói
_Vậy sẵn gặp nhau thì ngồi chung bàn luôn cho vui ,bạn chị ra giờ nè – cô cười
_Cũng được , tụi này không khách sáo đâu nha - Hùng nói
Cả đám vừa ngồi xuống thì ở đâu có tiếng nói
_Hôm nay nhà hàng chúng ta có một vị khách muốn tỏ tình với người trong lòng mình bằng một bài hát mọi người giúp cậu ta nha – Tiếng vị quản lí nhà hàng vừa dứt thì giai điệu bài hát trót yêu vang lên , sau đó một giọng hát cất lên
“Có chút bối rối chạm tay anh rồi
Vì anh đang mơ giấc dịu dàng
Có chút tan vỡ chạm môi anh rồi
Vì em yêu chỉ yêu mùa ghé thôi
Có chút thương nhớ làn môi nhẹ nhàng
Khi em yên say trong giấc
Có chút yêu dấu chỉ là mơ mộng thôi
Vì anh luôn mong đc có em
Người nói yêu anh đi, người nói thương anh đi
Để cho con tim này đừng ngóng trông hao gầy
Hãy đến bên anh đi, để cho tình trọn vẹn chúng ta
Vì nơi con tim này luôn có , tình yêu dấu kín cùng thương nhớ.....cho em”
Mọi người ai cũng chăm chú nghe , ai cũng tò mò muốn biết mặt người hát , bên bàn cô đồng nghiệp cô cũng đang bàn tán
_Ai được tỏ tình vậy ha , tò mò quá – Dung nói
_Nhân vật chính chưa xuất hiện nữa
_Mà hát hay quá ha , ngưỡng mộ quá – Dung tỏ vẻ ngưỡng mộ
Đến khi lặp lại đoạn
“Người nói yêu anh đi, người nói thương anh đi
Để cho con tim này đừng ngóng trông hao gầy
Hãy đến bên anh đi, để cho tình trọn vẹn chúng ta
Vì nơi con tim này luôn có , tình yêu dấu kín cùng thương nhớ.....cho em.”
Cậu cầm bó hoa đi đến chỗ cô , cô đang nghe đám đồng nghiệp nói chuyện về người được tỏ tình nên không biết được cậu đi đến . Cậu hát xong câu cuối cùng đưa bó hoa đến trước mặt cô , làm đồng nghiệp và cô đều ngỡ ngàng
_Làm bạn gái Thiên nha - hai tay đưa hoa trước mặt cô cậu cười
_Người được tỏ tình là madam kìa mọi người – cả bọn đồng thanh la lên rần rần
Cô bị đứng hình không nói nên lời , mọi người thấy cậu cầm bó hoa chờ câu trả lời của cô nên cùng đồng thanh
_Nhận lời đi ….nhận lời đi
_An – cậu gọi cô
Cô bình tĩnh lại đứng lên nhận hoa của cậu rồi gật đầu . Cậu vui mừng ôm cô vào lòng nói
_Thiên yêu em – rồi hôn lên môi cô một cái
Cậu mời tất cả mọi người có mặt ở nhà hàng một bữa ăn thả ga , suốt buổi đám đồng nghiệp cứ chọc cô , còn cậu thì ngồi cười miết
_Cảm ơn em – đứng trước cửa nhà cô cậu nói
_Cảm ơn chuyện gì
_Em đồng ý làm bạn gái Thiên – cậu cầm tay cô
_Kêu người ta bằng em mà còn xưng Thiên là sao – cô nhìn cậu
_Chứ muốn xưng hô sao
_Kêu em phải xưng anh , mà nói nè chỉ xưng anh với mình tôi thôi đó , xưng với người khác là chết với tôi – cô bá đạo
_Tuân lệnh madam – cậu đứng nghiêm đưa tay lên trán với tư thế chào
_Khuya rồi về cẩn thận đó – cô ngắt nhẹ mũi cậu
Vừa định chào tạm biệt cô thì cậu có điện thoại , nhìn màn hình cậu chau mày ra hiệu cho cô vào nhà còn mình leo lên xe nghe điện thoại , vừa nghe vừa chạy xe
_Tôi nghe
_Tao muốn gặp mày
_Ok – cậu tắt máy lôi mặt nạ cùng áo khoác đen để sẵn trong xe mặc vào
Tại biệt thự
_Tôi tới rồi
_Tao muốn mày đi xử thằng Quang điên và lấy lại số hàng nó ăn cắp
_Được – cậu không chạy chiếc xe hơi mình vừa chạy đến mà lấy một chiếc moto được đậu dưới biệt thự chạy đi
Chung cư xxxx
*cộc cộc*
_Ai đó – tiếng của một người đàn ông
*Cộc cộc* , tiếng gõ cửa vẫn vang lên , người đàn ông vừa ra mở cửa cậu nhanh tay bóp cổ người đàn ông , dùng tay còn lại đóng cửa khóa chốt
_Cậu Min ….cậu …cậu..muốn ..gì – người đàn ông nói
_Đơn giản đưa số hàng mày lấy của ông trùm đây – cậu đẩy người đàn ông vào tường nới lỏng tay đang bóp cổ hắn ra để hắn nói chuyện
_Số hàng nào tôi không biết
_Nói – cậu lại bóp chặt tay hơn
_N..ói…tô..i ..n..ói
_Ở đâu - ánh mắt cậu như con thú dữ không còn là Nhược Thiên của bình thường
_Tô..i …đi…lấ..y
Cậu bỏ tay ra cho hắn đi lấy , cậu theo hắn vào phòng ngủ , chợt hắn quay lại
_cậu hứa không được giết tôi – hắn sợ dệt
Cậu không nói gì chỉ trừng mắt nhìn hắn , hắn lấy trong tủ ra một bao đen , cậu ra hiệu cho hắn mở ra . xác định đúng là số hàng ông trùm cần , cậu rút dao đâm vào cổ họng hắn rồi cất con dao cùng bịch đen vào người rồi bình thản đi xuống lấy xe chạy về biệt thự
_Của ông đây – cậu quăng bịch đen lên bàn
_Làm tốt lắm
Xong nhiệm vụ cậu ra xe lái cởi áo khoác , mặt nạ và bao tay cất đi . Về nhà mở điện thoại lên cậu nhắn tin cho cô
<<Ngủ chưa madam>>
Đang xem tivi thì cô nhận được tin nhắn
Cô cười rep lại << Chưa ngủ , mới về nhà hả ? >>
<<Về lâu rồi nhưng điện thoại hết pin nên giờ mới nhắn >>
Cậu rót rượu vừa uống vừa nhắn tin với cô , đến gần sáng cả hai mới chịu ngủ
Đang ngủ chợt điện thoại cô reo
_Alo tôi nghe – giọng cô ngái ngủ
_Madam có án mạng ở chung cư xxxx
_Tôi đến liền – vừa nghe có án mạng cô liền tỉnh ngủ , chuẩn bị thật nhanh chạy đến hiện trường vụ án
Chung cư xxx
_Nạn nhân là ai ? – cô hỏi
_Quang điên , là một trong số đàn em của Long gian xảo
_Ai phát hiện ra cái xác – cô nói
_Thưa madam là tôi , sáng nay tôi đến tìm ba tôi thì thấy cửa không khóa nên tôi vào nhà thì phát hiện – một cô gái lên tiếng mà mắt ngấn lệ
Sở cảnh sát
_Hùng cậu phụ trách lấy khẩu cung con gái nạn nhân , tôi sẽ dẫn đội đến chỗ tên Bảo Long
Cô đến chỗ ông trùm , vừa thấy cô Bảo Long tỏ ra như không biết chuyện gì
_Ô , lâu quá mới gặp madam
_Quang điên , đàn em của ông vừa mới bị giết – cô nhìn hắn
_Ai giết nó – ông ta làm bộ ngạc nhiên
_Chúng tôi đang điều tra , tôi đến đây mời ông về sở để lấy khẩu cung - cô nhìn một lượt những người đang ngồi cùng bàn với hắn ta , rồi dừng lại ở người đeo mặt nạ nửa mặt
_mày đi theo tao – ông ta chỉ Nhược Thiên , cậu đi cùng ông ta đến sở cảnh sát . Cậu ngồi bên ngoài còn ông ta thì vào phòng lấy khẩu cung .
Việc lấy khẩu cung do một người khác làm , còn cô thì ngồi bên ngoài xem những thứ tìm được ở hiện trường vụ án . Đang xem thì cô cảm giác được hình như có người nhìn mình , ngước lên cô chạm mặt với tên đeo mặt nạ
_Lính mới của tên Long à – cô đi lại ngồi kế bên tên mặt nạ
Cậu im lặng không nói gì , mục đích của cô là muốn moi một số chuyện từ tên mặt nạ này
_Bị điếc à , có nghe tôi hỏi không – cô khích hắn
_Tôi không bị điếc thưa madam – đối diện với cô trong một thân phận khác cậu rất bối rối rất sợ cô phát hiện . Cô chợt sững người vì giọng nói sao quen quá
_Bỏ mặt nạ ra tôi xem được không – cô muốn xác minh việc gì đó
_Tôi không tháo nó xuống được – Mặt cậu lạnh lại để cô không phát hiện
_vậy để tôi giúp – cô đưa tay lên định tháo mặt nạ xuống cậu phản ứng nhanh chụp tay cô lại rồi đứng lên
_Con sẽ không tham gia vào những công việc đó của ba , và không chấp nhận bất cứ điều kiện gì từ ba
_Mày dám , à mà mày cũng không muốn mẹ mày phải chết vì mày chứ , đừng thách tao mày biết tính tao mà – người đàn ông đứng tuổi cười lớn
_Ông , được tôi sẽ chấp nhận nhưng ông hứa không làm hại đến mẹ việc gì tôi cũng làm-Nhược Thiên ( tên cô gái tomboy ) nói
_Tốt lắm , vậy giờ thì theo tao – ông ta ra lệnh
Nhược Thiên theo ông ta ra xe , tài xế cho xe chạy đến một căn biệt thự nằm biệt lập ở quận 2 rồi dừng lại . Ông ta lại ra lệnh cho Nhược Thiên theo mình vào trong , bên trong căn biệt thự này có tầm mười mấy người đang nhìn theo hướng cậu .
_Đây là thành viên mới của chúng ta , Nhược Thiên – Người đàn ông nói lớn
_Nhóc này là gì của ông vậy ông trùm – Một người có vẻ mặt dữ tợn hỏi
_Đứa con trời ơi của tôi , Tôi muốn các anh đào tạo nó thành một sát thủ , sau này nó sẽ giúp xã đoàn ta nhiều việc đó
Nhược Thiên là con của Bảo Long ông trùm xã hội đen , từ nhỏ Nhược Thiên đã không được ông ta yêu thương vì trước khi lấy ông ta mẹ cậu đã mang thai với một người đàn ông khác . Ông ta đã giết cha ruột của cậu và bắt mẹ cậu đám cưới cùng ông ta . Nhược Thiên luôn phải chứng kiến mẹ mình bị ông ta hành hạ nên rất hận ông ta nhưng cậu không thể làm gì được . Bản tính cậu hiền lành nên cậu không muốn dính dáng gì tới ông ta nhưng vì bị ép buộc vì thương mẹ nên cậu đành phải trở thành sát thủ theo ý ông ấy .
Tại sở cảnh sát
_Mọi người nghe đây , dạo gần đây có nhiều người bị sát hại mà theo như điều tra thì những người này đều có hiềm khích với xã đoàn của ông trùm Bảo Long , mọi người đến đó hỏi chuyện hắn xem có manh mối gì không – Thanh An madam của sở cảnh sát ra lệnh
_yes madam – cả tổ cảnh sát đồng thanh
Ông trùm Bảo Long đang cùng vài người ăn trưa ở nhà hàng của ông ta thì
_Chào ông – Hùng người đi đầu nhóm cảnh sát nói
_Chào mấy sếp , đến đây có việc gì – ông ta đứng lên nhìn Hùng
_Chúng tôi muốn hỏi ông một số chuyện – Hùng liếc nhìn một người đeo mặt nạ bạc che nửa gương mặt kì lạ
_Sẵn sàng thôi sếp , nhưng nhanh lên vì chúng tôi còn có việc – ông ta cười nhếch môi
_Ông có biết gần đây có rất nhiều người bị giết , mà bọn họ đều là những người có hiềm khích với xã đoàn của ông không – Hùng vào vấn đề
_Thì sao chẳng lẽ sếp nghĩ là do tôi làm – ông ta nói
_Ngoài ông ra tôi chẳng nghĩ được ai cả - Hùng nhìn thẳng mắt ông ta
_Tôi là người dân lương thiện mà sếp , sao lại giết người được - ông ta nói
_Tốt nhất là không phải – Hùng nói rồi ra hiệu cho nhóm cảnh sát ra về
Sở cảnh sát
_Madam , lúc nãy đến chỗ tên Bảo Long đó tôi nhìn thấy một người rất lạ , tôi chưa hề thấy hắn khi đến nói chuyện với tên Long trước đây , mà có thể ngồi cùng bàn với tên Long gian xảo đó thì không phải là tay vừa – Hùng nói
_Vậy anh nghĩ hắn là ai – Thanh An hỏi
_Tôi cũng không biết nhưng hắn lạ lắm , hắn đeo mặt nạ che đi nửa gương mặt
_Được rồi anh ra ngoài đi
Tại biệt thự của ông trùm Bảo Long
_Mày làm tốt lắm , tao không nhìn lầm mày – Bảo Long nói với người đeo mặt nạ
_Cảm ơn
_Nhưng tao không hiểu tại sao mày cứ đeo cái mặt nạ quái quỷ này làm gì – ông ta nhíu mi
_Tôi không muốn ai biết tôi là một sát thủ , đặc biệt là mẹ , bà luôn tự hào khi biết bây giờ tôi là một doanh nhân trẻ tài giỏi , bà sẽ sốc khi biết tôi làm việc cho ông và đó là điều tôi không muốn thấy – cậu lạnh lùng
_Tùy mày , miễn mày làm tốt công việc là được , tối này có một lô hàng sẽ được chuyển đến tao muốn mày đi nhận , đây là địa chỉ - Bảo Long đưa cho cậu một tờ giấy
Nhược Thiên đã làm việc cho Bảo Long được 3 năm , và công việc của cậu là giết người mà ông ta ra lệnh và khi chiếm được sự tin tưởng của ông ta thì cậu giúp ông ta giải quyết việc trong xã đoàn . Mỗi khi làm việc cho xã đoàn cậu sẽ đeo mặt nạ chính vì vậy ngoại trừ những người trong ngôi biệt thự năm đó thì không còn ai biết gương mặt thật của cậu , còn bình thường thì cậu sẽ là một doanh nhân trẻ tuổi nổi tiếng và tất nhiên không ai biết cậu là con của ông trùm Bảo Long . Trong xã đoàn mọi người gọi cậu là Min chứ không ai biết tên thật của cậu .
Hôm nay là ngày nghỉ cậu cũng không bận việc ở công ty cũng như ở xã đoàn nên cậu lái xe đi dạo rồi vào một quán cà phê ngồi . Đang nhâm nhi cà phê thì có một cô gái bước vào ngồi ở bàn đối diện cậu , cô ta rất đẹp , cậu đã bị cô ta hớp hồn mất rồi .
_Chào cô , cô đi một mình hả - cậu đi sang làm quen
_Ừm tôi đi một mình – cô gái nở nụ cười nhìn cậu
_Tôi cũng đi một mình , mình ngồi chung được không – cậu hỏi
_Tất nhiên – cô lại cười , mỗi lần cô cười là tim cậu đập nhanh
Cậu ngồi xuống ghế đối diện cô
_Tôi là Nhược Thiên – cậu bắt chuyện
_Còn tôi là Thanh An , rất vui được biết Thiên
Cậu cười rồi không biết nói gì nữa
_Thiên đang làm gì ?
_Ừm , Thiên kinh doanh , còn An – Thiên cười
_An là cảnh sát – cô cười
_Wow An giỏi quá , nhưng con gái mà làm cảnh sát nguy hiểm lắm
_Ừm, nhưng mình bắt được nhiều người xấu thì xã hội sẽ tốt hơn đúng không – cô cười
Cả hai cứ ngồi đó nói chuyện đến chiều , cậu và cô lúc đầu còn hơi ngại nhưng nói chuyện một lúc thì như quen từ lâu rồi , cậu hóm hỉnh làm cô phải bật cười suốt
_Thôi cũng trễ rồi Thiên phải về , An cho Thiên số điện thoại được không ? – cậu nhìn cô
_Được 09xxxxxxxx – cô cười
_Thiên nhá qua nha – cậu bấm
_Rồi đó Thiên – cô nói
Cậu lưu tên cô trong danh bạ là “Cảnh sát xinh đẹp”
_Thiên về trước đi , bye Thiên – cô nói
_Ok, hôm nào mình cà phê nữa nha – nói xong cậu đi ra xe
Đang trên đường về thì cậu nhận được điện thoại của Bảo Long
_Mày đang ở đâu – ông ta nói
_Tôi đang về nhà có việc gì ?
_Mày đến biệt thự ngay có nhiệm vụ cho mày
_Ok – cậu cúp máy chạy về nhà thay bộ đồ đen bằng da và đeo mặt nạ
Cậu chạy chiếc moto đến biệt thự
_Tới rồi à – ông trùm xoay chiếc ghế lại
_Ông muốn tôi giết ai – cậu lạnh giọng
_Dạo này vũ trường của mình thường xuyên có người đến phá , tao muốn mày dằn mặt một tên để cảnh cáo tụi kia
_Được – cậu nói xong đi ra ngoài lái xe đến vũ trường do xã đoàn quản lí
Bước vào trong đảo mắt một vòng rồi cậu đến quầy rượu ngồi , châm điếu thuốc quắc một tên đàn em lại nói chuyện
_Ông trùm nói dạo này hay có người đến phá , nó có đây không ? – cậu nói xong đưa điếu thuốc lên miệng hút một hơi
_Dạ , tụi nó thường đến tầm khoảng 7 giờ - tên đàn em nói
Cậu nhìn đồng hồ cũng gần 7 giờ rồi gật đâu ra hiệu cho tên đàn em đi chỗ khác , điếu thuốc gần tàn thì cậu nghe có tiếng la lối , đập phá . Cậu quan sát bọn đập phá một lúc , sau khi xác định được tên đầu xỏ cậu móc cây súng trong áo khoác ra và “Đoàng”. Tên đầu xỏ la lên một tiếng rồi ngã xuống .
_Đại ca , đại ca , má nó , đứa nào – một tên nói
_Là tao – cậu châm điếu thuốc thứ hai
_Mày , chán sống rồi – cả bọn đập phá rút dao định lao tới cậu , cậu giơ súng bắn một tên nữa
_Sao còn đứa nào nữa – cậu nhả khói nói
Không một tên nào dám hé răng chỉ biết đứng im , sợ sệt
_Dọn đi ,dạy cho bọn còn lại một bài học – cậu ra lệnh cho đám đàn em , rồi cất súng đi ra xe chạy đi
Cậu chạy đến một bờ sông rồi dừng xe lại châm tiếp một điếu thuốc , ngồi trên xe nhìn ra bờ sông . Từ ngày quyết định làm việc cho xã đoàn cậu đã giết không biết bao nhiêu mạng người mặc dù cậu không muốn làm việc đó .
Cậu và madam Thanh An ngày càng thân , thỉnh thoảng cả hai hẹn nhau đi ăn hay cà phê . Ở bên cô cậu cảm thấy rất bình yên không có lo toan , không có nghỉ ngợi , còn cô khi ở bên cậu không lúc nào là không cười cậu luôn biết pha trò chọc cười người khác . Ở sở cảnh sát , có rất nhiều chàng mê đắm cô , ai cũng muốn một lần lọt vào mắt xanh của cô nhưng cô chẳng ưng ai hết . Nhưng dạo gần đây đồng nghiệp ở sở thấy cô cười nhiều hơn ,lâu lâu đọc tin nhắn của ai đó mà cô cứ cười cả ngày
_Madam có tình yêu rồi mọi người ơi – Dung cấp dưới chọc khi thấy cô đọc tin nhắn rồi cười
_Dung nói gì đó – cô lườm Dung rồi cười
_Em nói madam có tình yêu nên cười cả ngày – Dung cười lớn
_Ai có phước vậy madam , sao không giới thiệu – Hùng hùa theo
_Nói bậy bạ gì đó – cô đỏ mặt
_Nói bậy bạ mà trúng lum la đó nha – Dung nói rồi cả đội cười lớn
_Làm việc mau , không tôi đuổi bây giờ - cô nói
_Thôi đừng chọc madam nữa , madam đỏ mặt hết rồi kìa – Một đồng nghiệp lên tiếng
Hôm nay là tháng thứ 8 cậu và cô quen nhau , cậu quyết định tỏ tình với cô , chuẩn bị xong cậu nhắn tin cho cô
<<Madam xinh đẹp tối nay mình đi ăn nha >>
Cô đang coi hồ sơ thì nhận được tin nhắn của cậu
<<Ok >> - cô vừa nhắn vừa cười
7 giờ tối cậu lái xe đến trước nhà cô , lấy điện thoại ra gọi
_Đợi An 5 phút – Cô bắt máy
_Ok – “đúng là con gái” cậu nghĩ thầm
Cuối cùng cửa nhà cô cũng mở
_Xin lỗi , đợi lâu không ? – cô vừa khóa cửa vừa nói
_Không lâu lắm – câu mở cửa xe cho cô
_Mình đi đâu ăn – cô hỏi khi đã yên vị trong xe
_An cứ ngồi yên còn đi đâu cứ để Thiên lo – cậu lái xe đi
_Đừng đem tui đi bán đó – cô chọc cậu
_Cho tiền cũng không dám làm vậy với madam – cậu chọc lại rồi cả hai cùng cười
Đến nơi cậu xuống xe mở cửa cho cô , cậu nắm tay cô đi vào trong , mặc dù đi chơi với nhau rất nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên cậu nắm tay cô , nên làm tim cô loạn nhịp .
_An ngồi đây đợi Thiên nha – cậu kéo ghế cho cô
Cô nghe lời ngồi đợi
_Madam đi đâu đây – thì ra là đám đồng nghiệp của cô hôm nay rủ nhau đi ăn ở đây
_ưm... đi ăn với bạn , mọi người cũng ăn ở đây hả - cô nói
_Nghe nói đồ ăn ở đây ngon nên cả bọn rủ nhau đi ăn , định rủ chị mà lúc tan ca không thấy chị - Dung nói
_Vậy sẵn gặp nhau thì ngồi chung bàn luôn cho vui ,bạn chị ra giờ nè – cô cười
_Cũng được , tụi này không khách sáo đâu nha - Hùng nói
Cả đám vừa ngồi xuống thì ở đâu có tiếng nói
_Hôm nay nhà hàng chúng ta có một vị khách muốn tỏ tình với người trong lòng mình bằng một bài hát mọi người giúp cậu ta nha – Tiếng vị quản lí nhà hàng vừa dứt thì giai điệu bài hát trót yêu vang lên , sau đó một giọng hát cất lên
“Có chút bối rối chạm tay anh rồi
Vì anh đang mơ giấc dịu dàng
Có chút tan vỡ chạm môi anh rồi
Vì em yêu chỉ yêu mùa ghé thôi
Có chút thương nhớ làn môi nhẹ nhàng
Khi em yên say trong giấc
Có chút yêu dấu chỉ là mơ mộng thôi
Vì anh luôn mong đc có em
Người nói yêu anh đi, người nói thương anh đi
Để cho con tim này đừng ngóng trông hao gầy
Hãy đến bên anh đi, để cho tình trọn vẹn chúng ta
Vì nơi con tim này luôn có , tình yêu dấu kín cùng thương nhớ.....cho em”
Mọi người ai cũng chăm chú nghe , ai cũng tò mò muốn biết mặt người hát , bên bàn cô đồng nghiệp cô cũng đang bàn tán
_Ai được tỏ tình vậy ha , tò mò quá – Dung nói
_Nhân vật chính chưa xuất hiện nữa
_Mà hát hay quá ha , ngưỡng mộ quá – Dung tỏ vẻ ngưỡng mộ
Đến khi lặp lại đoạn
“Người nói yêu anh đi, người nói thương anh đi
Để cho con tim này đừng ngóng trông hao gầy
Hãy đến bên anh đi, để cho tình trọn vẹn chúng ta
Vì nơi con tim này luôn có , tình yêu dấu kín cùng thương nhớ.....cho em.”
Cậu cầm bó hoa đi đến chỗ cô , cô đang nghe đám đồng nghiệp nói chuyện về người được tỏ tình nên không biết được cậu đi đến . Cậu hát xong câu cuối cùng đưa bó hoa đến trước mặt cô , làm đồng nghiệp và cô đều ngỡ ngàng
_Làm bạn gái Thiên nha - hai tay đưa hoa trước mặt cô cậu cười
_Người được tỏ tình là madam kìa mọi người – cả bọn đồng thanh la lên rần rần
Cô bị đứng hình không nói nên lời , mọi người thấy cậu cầm bó hoa chờ câu trả lời của cô nên cùng đồng thanh
_Nhận lời đi ….nhận lời đi
_An – cậu gọi cô
Cô bình tĩnh lại đứng lên nhận hoa của cậu rồi gật đầu . Cậu vui mừng ôm cô vào lòng nói
_Thiên yêu em – rồi hôn lên môi cô một cái
Cậu mời tất cả mọi người có mặt ở nhà hàng một bữa ăn thả ga , suốt buổi đám đồng nghiệp cứ chọc cô , còn cậu thì ngồi cười miết
_Cảm ơn em – đứng trước cửa nhà cô cậu nói
_Cảm ơn chuyện gì
_Em đồng ý làm bạn gái Thiên – cậu cầm tay cô
_Kêu người ta bằng em mà còn xưng Thiên là sao – cô nhìn cậu
_Chứ muốn xưng hô sao
_Kêu em phải xưng anh , mà nói nè chỉ xưng anh với mình tôi thôi đó , xưng với người khác là chết với tôi – cô bá đạo
_Tuân lệnh madam – cậu đứng nghiêm đưa tay lên trán với tư thế chào
_Khuya rồi về cẩn thận đó – cô ngắt nhẹ mũi cậu
Vừa định chào tạm biệt cô thì cậu có điện thoại , nhìn màn hình cậu chau mày ra hiệu cho cô vào nhà còn mình leo lên xe nghe điện thoại , vừa nghe vừa chạy xe
_Tôi nghe
_Tao muốn gặp mày
_Ok – cậu tắt máy lôi mặt nạ cùng áo khoác đen để sẵn trong xe mặc vào
Tại biệt thự
_Tôi tới rồi
_Tao muốn mày đi xử thằng Quang điên và lấy lại số hàng nó ăn cắp
_Được – cậu không chạy chiếc xe hơi mình vừa chạy đến mà lấy một chiếc moto được đậu dưới biệt thự chạy đi
Chung cư xxxx
*cộc cộc*
_Ai đó – tiếng của một người đàn ông
*Cộc cộc* , tiếng gõ cửa vẫn vang lên , người đàn ông vừa ra mở cửa cậu nhanh tay bóp cổ người đàn ông , dùng tay còn lại đóng cửa khóa chốt
_Cậu Min ….cậu …cậu..muốn ..gì – người đàn ông nói
_Đơn giản đưa số hàng mày lấy của ông trùm đây – cậu đẩy người đàn ông vào tường nới lỏng tay đang bóp cổ hắn ra để hắn nói chuyện
_Số hàng nào tôi không biết
_Nói – cậu lại bóp chặt tay hơn
_N..ói…tô..i ..n..ói
_Ở đâu - ánh mắt cậu như con thú dữ không còn là Nhược Thiên của bình thường
_Tô..i …đi…lấ..y
Cậu bỏ tay ra cho hắn đi lấy , cậu theo hắn vào phòng ngủ , chợt hắn quay lại
_cậu hứa không được giết tôi – hắn sợ dệt
Cậu không nói gì chỉ trừng mắt nhìn hắn , hắn lấy trong tủ ra một bao đen , cậu ra hiệu cho hắn mở ra . xác định đúng là số hàng ông trùm cần , cậu rút dao đâm vào cổ họng hắn rồi cất con dao cùng bịch đen vào người rồi bình thản đi xuống lấy xe chạy về biệt thự
_Của ông đây – cậu quăng bịch đen lên bàn
_Làm tốt lắm
Xong nhiệm vụ cậu ra xe lái cởi áo khoác , mặt nạ và bao tay cất đi . Về nhà mở điện thoại lên cậu nhắn tin cho cô
<<Ngủ chưa madam>>
Đang xem tivi thì cô nhận được tin nhắn
Cô cười rep lại << Chưa ngủ , mới về nhà hả ? >>
<<Về lâu rồi nhưng điện thoại hết pin nên giờ mới nhắn >>
Cậu rót rượu vừa uống vừa nhắn tin với cô , đến gần sáng cả hai mới chịu ngủ
Đang ngủ chợt điện thoại cô reo
_Alo tôi nghe – giọng cô ngái ngủ
_Madam có án mạng ở chung cư xxxx
_Tôi đến liền – vừa nghe có án mạng cô liền tỉnh ngủ , chuẩn bị thật nhanh chạy đến hiện trường vụ án
Chung cư xxx
_Nạn nhân là ai ? – cô hỏi
_Quang điên , là một trong số đàn em của Long gian xảo
_Ai phát hiện ra cái xác – cô nói
_Thưa madam là tôi , sáng nay tôi đến tìm ba tôi thì thấy cửa không khóa nên tôi vào nhà thì phát hiện – một cô gái lên tiếng mà mắt ngấn lệ
Sở cảnh sát
_Hùng cậu phụ trách lấy khẩu cung con gái nạn nhân , tôi sẽ dẫn đội đến chỗ tên Bảo Long
Cô đến chỗ ông trùm , vừa thấy cô Bảo Long tỏ ra như không biết chuyện gì
_Ô , lâu quá mới gặp madam
_Quang điên , đàn em của ông vừa mới bị giết – cô nhìn hắn
_Ai giết nó – ông ta làm bộ ngạc nhiên
_Chúng tôi đang điều tra , tôi đến đây mời ông về sở để lấy khẩu cung - cô nhìn một lượt những người đang ngồi cùng bàn với hắn ta , rồi dừng lại ở người đeo mặt nạ nửa mặt
_mày đi theo tao – ông ta chỉ Nhược Thiên , cậu đi cùng ông ta đến sở cảnh sát . Cậu ngồi bên ngoài còn ông ta thì vào phòng lấy khẩu cung .
Việc lấy khẩu cung do một người khác làm , còn cô thì ngồi bên ngoài xem những thứ tìm được ở hiện trường vụ án . Đang xem thì cô cảm giác được hình như có người nhìn mình , ngước lên cô chạm mặt với tên đeo mặt nạ
_Lính mới của tên Long à – cô đi lại ngồi kế bên tên mặt nạ
Cậu im lặng không nói gì , mục đích của cô là muốn moi một số chuyện từ tên mặt nạ này
_Bị điếc à , có nghe tôi hỏi không – cô khích hắn
_Tôi không bị điếc thưa madam – đối diện với cô trong một thân phận khác cậu rất bối rối rất sợ cô phát hiện . Cô chợt sững người vì giọng nói sao quen quá
_Bỏ mặt nạ ra tôi xem được không – cô muốn xác minh việc gì đó
_Tôi không tháo nó xuống được – Mặt cậu lạnh lại để cô không phát hiện
_vậy để tôi giúp – cô đưa tay lên định tháo mặt nạ xuống cậu phản ứng nhanh chụp tay cô lại rồi đứng lên
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
.jpg)












.jpg)