Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

truyện les "Tiểu thư và nông dân (full)" - phần 25

Điện thoại hét mà bên tai tôi nghe rõ mồn một. Thang máy cứ đi lên từ từ nhảy số cho đến tầng 10, hắn bước ra trước còn tôi theo bước phía sau, rẻ vào tolet để không bị chú ý đến. Hắn bước vào căn phòng cuối cùng của dãy.

“Mày làm cái quái gì mà lâu quá vậy hả?” - một tên nát hắn
“Dạ tại hơi đông nên phải chờ”
“vào lẹ đi, tao đói lắm rồi”

Có lẽ căn phòng đó là đầy khả nghi nhất. Tôi liền gọi điện thoại cho Khanh

“Tình hình sao rồi?”
“Jack đi vào một căn phòng lớn, hình như là hắn ta đi họp thì phải, cũng có rất nhiều người vào trong đó”
“uhm… cứ theo dõi hắn, hình như phát hiện được chỗ chúng nó bắt Quỳnh và Trân rồi, nhưng cũng chưa chắc nửa, cần phải đến kiểm tra xem”
“ok, cẩn thận nha đại ca”

Lúc này tôi cũng khá hồi hộp, nhưng việc hồi hộp bây giờ thì chẳng có gì quan trọng. Tôi đến trước cửa , tay đưa lên cũng hơi chần chừ. Tôi gõ cửa

“Có chuyện gì vậy?” - hắn mở cửa giọng nói có vẻ bực mình
“dạ, tôi đến dọn dẹp ah” - hắn nhìn vào trong
“hôm nay khỏi” - hắn từ chối
“bình thường tôi cũng hay làm mà”
“đã nói khỏi, biến đi” - hắn nói cứ như là muốn đánh tôi, điều đó cũng làm cho tôi chắc chắn rồi Quỳnh và Trâm đang ở trong đó, tôi nghe tiếng kêu âm thanh cứ ứ ứ.
“ủa? có chuyện gì trong đó sao?” - tôi chồm chồm ngó vào trong
“không phải chuyện của mày” - hắn đẩy mạnh làm tôi té nhào xuống đất -” đi chỗ khác” - hắn trừng mắt rồi đóng xầm cửa lại.

Trước khi vào nhà vệ sinh, tôi thấy chiếc xe đẩy thức ăn đậu ở bên ngoài, trong tôi nhảy ra ý định. Vừa bước vào trong thì thấy anh chàng phục vụ đang rửa tay, tôi đến gần làm bộ rửa tay sau đó nhân lúc anh ta không để ý tôi đánh một cú ngay ót thì anh ta ngất xỉu.
“Xin lỗi nhé anh bạn! tôi thật sự không muốn đâu”
Lại thêm một lần nửa, tôi lột đồ của anh ta ra, mặc lại đồ lao công cho anh ấy. Tôi chỉnh chu trang phục lại, lấy điện thoại gọi cho Khanh lên tầng 10, gặp tôi trước cửa thang máy.
“Anh kiếm bộ đồ này ở đâu vậy?” - Khanh thấy tôi và ngạc nhiên
“Cũng là cách cũ thôi” - tôi cười -”bây giờ chúng ta sẽ đột nhập vào căn phòng cuối, vì nó là đáng ngờ nhất, khi nảy anh nói vào làm vệ sinh thì chúng nó từ chối”
“uhm… vậy bây giờ chúng ta làm gì đây?”
“em sẽ chui vào ngồi trong xe đẩy, có lớp khăn che rồi, anh sẽ mang đồ ăn tới, nói là sếp Jack kêu người mang tới”
“ok! tiến hành”

Khanh vội chui xuống xe đẩy, lớp khăn đã che, tôi đẩy chiếc xe đẩy thức ăn đứng trước cửa chờ và gõ cửa.

“Chuyện gì nửa vậy?” - hắn mở cửa
“dạ! sếp Jack kêu em mang đồ ăn lên”
“uhm… vậy thì vào đi”  - lúc vào bên trong tôi thấy có một tấm vải trắng chắn ngang giữa phòng, trong phòng có bốn tên.
“Đem thức ăn xong rồi đi nhanh dùm cho”
“công nhận đại ca Jack lo cho tụi mình ghê anh em” - chúng nó cười to, nhưng để kiếm tra cho chắc ăn tôi làm rớt hủ muối tiêu dưới đất, khom xuống dưới nhặt thì thấy bốn bàn chân, tôi nhận ra được Quỳnh và Trân đang ở sau lớp vải trắng đó.
“xong rồi thì cút đi” - tụi nó hùa nhau nói - “để tao gọi cho đại ca cám ơn đại ca đã, alo đại ca hả? cám ơn đã cho người đem thức ăn cho tụi em”
“mày nói cái gì? tao không kêu ai đem lên hết”
“xin lỗi nhé” - tôi cười thật tươi khi nhìn chúng nó, rút tấm khăn trải xe đẩy thật nhanh, trùm đầu tên bự con nhất, dùng chân đá hắn bay thẳng vào tường, Khanh nhảy ra chiếc xe đấy, dùng chân đạp xe đẩy cho tên thứ hai. Hai tên còn lại rút dao găm nhào tới, dao hướng thẳng vào mặt chúng tôi nhích qua bên trái, tôi giữ tay bẻ gảy tay nó, dùng chân đá khụy chân phải của hắn, cho một cú ngay càm. Khanh xử tên tiếp theo xoay người vật ngã xuống đất, tiếp tục bẻ tay cầm dao.  Khanh nhanh kéo chiếc vải trắng thì lộ ra Quỳnh và Trân, ánh mắt cả hai sáng rỡ khi thấy tôi và Khanh, Khanh lột miếng băng keo dán miệng của cả hai ra.
Lúc này tôi phải xử lý tên bự con nhất, hắn đứng dậy vức tấm màn ra khỏi người, cơn thịnh nộ của hắn bây giờ còn cao hơn cả tòa nhà này! Hắn nhào đến ôm lấy tôi rồi nện vào bụng tôi liên tục, Khanh chạy đến ôm đầu của hắn, dùng tay đánh lên đầu của hắn liên tục. Hắn đau điến buông tôi rơi xuống đất. Hắn rút hai con dao găm bên người ra.

“Lại gặp tui bây! tao nghĩ tụi bây đã bị chết cháy rồi chứ”
“nhờ hiền lành nên trời thương đó” - Khanh trả lời
“mày dám đánh đầu của tao, tao sẽ giết mày” - hắn nhào tới Khanh như con hổ đói, tôi không kịp ngăn hắn lại, hắn đã đâm ngay cánh tay của Khanh một nhát dao.
“Khanh” - lúc này Quỳnh và Trân kêu lên nghe thảm thiết
Tôi đến ôm người của hắn giật hắn về phía sau, tôi thấy cánh cửa sổ đang mở, đành phải liều thôi, nếu không hắn cũng sẽ giết cả lũ. Sức lực cuối cùng của tôi cũng kéo hắn đến gần cửa sổ, dù hắn có chống cự đến đâu. Tôi chỉ có thể kiềm hắn được đến khúc đó mà thôi, hắn quay lai tay bốp cổ tôi đến ngẹt thở, tôi cố cửa quậy, một tay hắn cầm dao chỉa thẳng vào mặt của tôi. Dù thế nào thì tôi cũng phải sống, tôi cũng phải sống. Tôi dùng tay nắm chặt cổ tay của hắn, hắn buông dao rớt xuống đất, khi chiếc dao rớt xuống đất thì lúc đó bản thân tôi cũng mất cân bằng, tay trái của tôi bốp cổ của hắn, mặt hắn đỏ nổi gân xanh trên mặt.Cân bằng không còn giữ được nửa, tôi và hắn cùng lọt ra ngoài cửa sổ. Tôi bám ngược hai tay vào thành cửa, còn hắn thì rơi tự do xuống đất, độ cao cũng khá cao, có lẽ hắn cũng chết mất rồi. Tôi không thể nào chịu lâu hơn được nửa, tư thế ngược thế này. Lúc này có ba bàn tay đưa xuống kéo tôi lên từ vực thẳm cái chết. Tôi leo vào lại cửa sổ.

“phù… tưởng chết rồi chứ” - tôi thở nhẹ nhõm, Trân chạy đến ôm lấy tôi khóc nức nỡ. cuối cùng tôi cũng cứu được em rồi, bây giờ tìm cách ra khỏi đây thôi. Quỳnh rất lo cho Khanh vì tay chảy khá nhiều máu, Quỳnh xé áo những tên kia để có vải mà cầm máu. Khanh tự tay rút con dao ra khỏi cánh tay của mình, rất là đau.
“chúng ta đi thôi” - cả bốn chúng tôi nhìn nhau gật đầu.
Chúng tôi bước đi nhẹ nhàng rồi vào thang máy bấm nút cho thang máy đi xuống. Khi đến tầng 4 thì thang máy mở cửa ra, chúng tôi bước ra thì gặp lũ đàn em của Jack và Jack. Cả bốn chúng tôi co dò lên mà chạy, trên đoạn đường đi tới cầu thang thoát hiểm gặp gì là xô đó, chậu bông, lao công, mọi thứ. Chạy đến cầu thang thoát hiểm, khi chúng tôi chạy đến tầng hai thì chúng đang ở tầng ba. Đang chạy cả Quỳnh và Trân tháo giày cao gót ra chạy cho nhanh, tránh đi việc nguy hiểm.

Khi chúng tôi ra được đến sảnh chính thì bị Jack và đồng bọn của hắn bao vây.

“Chạy đi đâu!” - Jack cười lớn
“mày sẽ phải trả giá những gì mày làm?” - tôi khẳng định
“trả giá! hahaha……”

xem toàn bộ truyện les tiều thư và nông dân nhé

truyện les "Tiểu thư và nông dân (full)" - phần 24

Căn nhà đã bị thiêu rụi không còn gì, tôi sực nhớ khi bỏ trốn còn có Luật Sư đi chung mà, vậy Luật Sư đâu??? Tôi và Khanh nhìn nhau như hai đứa có chung một câu hỏi. Chúng tôi dặt ra nghi vấn một là bị giết hai là ông ta trốn thoát được.
 
“Có khi nào ông ấy…?” - Khanh nhìn tôi dò hỏi
“đừng nghĩ bậy! ông ta sẽ không xảy ra chuyện gì đâu?” - tôi lo lắng cũng không kém
“ông ta có mệnh hề gì thì việc lật tẩy Jack sẽ vô cùng khó khăn”
“chúng ta thử tìm ông ấy xung quanh xem”

Tôi và Khanh chia nhau đi tìm ông luật sư ấy, tìm trong đám cỏ cao vút, không bỏ xót một căn nhà bị đập phá nào.

“Ông ta đâu rồi?” - Khanh nhăn nhó hỏi tôi
“Tìm hoài mà vẫn không thấy! có khi nào ông ta bị chúng nó bắt nhưng không cho ra mặt không?” - tôi đoán
“thử tìm một lần nửa xem, nếu không có em sẽ nhờ vài người khác tìm  giúp chúng ta” - Khanh chóng nạnh, chúng tôi chia nhau đi tìm thêm một lần nừa, vẫn không thấy ông ấy đâu.

Chúng tôi quay về nhà của Khanh sau cuộc tìm kiếm không thấy luật sư đâu cả. Cả hai đều lo lắng cho Quỳnh và Trân.

“Bây giờ chúng ta sẽ đối phó với cái tên đó như thế nào đây? cuộn băng thì luật sư giữ, mà luật sư giờ cũng mất tích” - tôi đi qua đi lại tay liên tục đập vào tráng
“bây giờ nghĩ cũng không được gì đâu, hành động thôi, sáng ngày mai chúng ta sẽ theo dõi lại vết tích cũ, rồi đi theo chúng nó đột nhập vào bên trong” - Khanh đứng dậy nhìn tôi và nói
“uhm… dù có chết cũng phải chiến đấu! Cám ơn em đã theo Đại Hai này tới đây”
“không có gì đâu! chúng ta như anh em với nhau mà” - cả tôi và Khanh nắm tay thật chặt thể hiện sự kiên quyết không ngừng.

Đúng vào sáng mai chúng tôi đã cải trang biến thành lũ loi nhoi quậy phá nhằm đánh lạc hướng chúng nó, ăn mặc có vẻ chẳng giống ai, chúng tôi tự kiếm những hình xâm trên mạng rồi lấy viết vẽ lại cứ như là chúng tôi xâm chúng lên da vậy, đã vậy còn phải đeo những thứ linh tinh trên người, nón thì đội ngược về sau, đội lệch sang trái. Nhìn vào ai cũng nghĩ chúng tôi là những đứa con hư hỏng, phá làng phá xóm. Chú ý quá nhiều thì thành ra chẳng có gì để mà chú ý. Bám theo những gì lúc trước chúng tôi theo dõi thì chúng tôi gặp một tên khá quen mặt, nhớ rồi tên đó dã bị chúng tôi bắt. Thấy hắn đi vào con đường trong chợ, chúng tôi bám sát theo, rồi lại quẹo thêm một ngõ nửa, hắn đang làm cái gì mà cứ quẹo hết hẻm này ròi đén hẻm kia. Hắn đi đang đi tự dưng đứng lại, tôi và Khanh vôi núp không để hắn phát hiện. Hắn ngó tới ngó lui sau đó tiếp tục đi tiếp. Tôi và Khanh thở vào nhẹ nhõm.

Đi hết đường chúng tôi ra một con đường lớn, toàn là nhà cao tầng. Chúng tôi theo dõi hắn đi vào căn nhà cao tầng cao nhất. Có thể đây chính là công ty mà Jack làm việc, đâu ai nghĩ rằng đứng đầu của một công ty lớn như vậy là một tên trùm buôn bán vũ khí.

“Hắn vào tòa nhà rồi, chúng ta phải làm gì tiếp theo đây?” - Khanh hỏi tôi
“với hình thù bây giờ chúng ta không thể vào tòa nhà đó được” - tôi lấy tay xoa càm
“chúng ta sẽ là nhân viên của tòa nhà đó thì sẽ vào được thôi” - Khanh mở to mắt nhìn tôi
“đúng vậy” - tôi đập tay lại với nhau
“làm bảo vệ khu đó, chắc đi lại sẽ dể dàng hơn”
“không được đâu! làm bảo vệ sẽ rất dể nhận ra chúng ta” - tôi cản
“chứ không làm bảo vệ thì làm gì?”
“làm lao công”
“lao công” - Khanh nhăn mặt khi nghe đến hai từ lao công
“lao công sẽ là người ít có ai để ý nhất, em có thể đi lại tùy ý mà không bị dòm ngó” - tôi phân tích
“uh… anh nói cũng có lý, vậy quần áo và thẻ nửa? làm sao chúng ta có nó đây?”
“chúng ta sẽ thuê lại tất cả những thứ đó từ người lao công bên trong công ty, lúc họ nghĩ trưa chúng ta sẽ đến gặp họ, trả cho họ một số tiền nhất định nào đó, hơn số tiền họ làm trong công ty” - tôi phân tích
“liệu họ có chịu không?” - Khanh sợ
“chúng ta cứ thử, nếu không được thì tính cách khác”
“ok”

Chúng tôi chờ đến giờ nghĩ trưa khi các nhân viên đi ra ngoài, đối diện công ty có một quán ăn khá rộng, tôi đoán nơi đó dành cho các nhân viên phục vụ buổi trưa. Lúc này chúng tôi phải cải trang thêm một lần nửa, tránh sự chú ý của chúng nó. Tụi đàn em của Jack cũng dùng cơm tại đây, chúng nó được ăn trong một khu vực khác, có vẻ đồ ăn của chúng nhiều hơn và ngon hơn những người ở đây. Khu ăn được chia theo từng khu, cứ như chia theo cấp bậc trong công ty vậy! chưa thấy cái công ty nào như cái công ty này cả.

Chúng tôi đến khu vực dành cho những người lao động chân tay, có hỏi vài người nhưng đa số không ai đồng ý cho chúng tôi mượn thẻ.

“Chết rồi từ nảy giờ mình đi gần hết rồi mà không ai cho chúng ta mượn cả” - Khanh quýnh cả lên
“vẫn còn mà chúng ta cứ đi hỏi tiếp đi”

Chúng tôi vẫn hy vọng sẽ có người cho chúng tôi mượn.

“Chú ơi … chú có thể cho con mượn thẻ nhân viên được không?”
“Để làm gì?” - người đàn ông nhìn chúng tôi dò hỏi
“dạ… chúng con muốn thử việc ở công ty đó ah”
“thử việc thì xin việc trực tiếp chứ làm gìh phai mượn thẻ người khác”
“dạ tại tụi con cũng có chuyện khó nói”
“nhưng các cậu làm gì ai biết được, công ty phát hiện đuổi việc chúng tôi thì sao?”
“dạ .. dạ…” - thật sự nghe đến câu này cũng thấy khó xử

Cả buổi trưa chúng tôi đến hỏi ai cũng từ chối.
“Làm sao đây đại hai???” - Khanh hỏi tôi
“liều thôi!” - tôi nhìn Khanh và nói
“Liều????”

Chúng tôi vào toa lét núp sẳn, thạt may toa lét bây giờ cũng đang vắng. Khi nhân viên của công ty Jack bước vào thì chúng tôi sẽ dùng một vật nặng đánh vào đầu cho xỉu, hay vọng không gây thương tích gì cho họ, bắt buộc chúng tôi phải làm như vậy thôi, cầu trời phật phù hộ cho chúng tôi và cả họ. Tôi và Khanh lột hết đồ của hai chàng thanh niên xấu số, lấy thẻ, đeo khẩu trang bao tay, rồi trà trộn vào nhân viên đi vào công ty. Cứ đến nơi là quẹt thẻ rồi vào, mọi thứ có vẻ trót lọt, tôi và Khanh dùng ám hiệu để nhận biết nhau. Hai đứa chia từng khu vực để dò la xem hắn giấu Trân và Quỳnh ở đâu. Khi tôi đang lau sàn nhà thì nghe giọng nói quen quen, tôi lén nhìn thì thấy Jack vừa đi vừa nói chuyện, có vài đứa lính đi theo. Rồi họ đi lên thang máy.

“Alo! Khanh có đó không?”
“Em đây! Phát hiện được gì rồi hả?”
“Đối tượng đang lên tầng 10”
“ok”

Khi tôi vào thang máy, cánh cửa thang máy đóng lại, rồi mở ra. Tôi phát hiện đó là tên bị chúng tôi bắt cóc. Hắn bước vào nhìn tôi tay sách theo mấy hộp cơm, hắn đứng vừa hút gió vừa hát nghêu ngao, có vẻ hắn đang yêu đời lắm đây. Tiếng chuông điện thoại reo

“Dạ em nghe nè đại ca”
“mày làm cái gi mà lâu quá vậy hả?”
“dạ em đang lên đại ca”
“nhanh đi”
“dạ em biết rồi”
xem toàn bộ truyện les tiều thư và nông dân nhé


truyện les "Tiểu thư và nông dân (full)" - phần 23

“Tụi bây đưa hai đứa con gái này lên xe” - chúng tuân lệnh xách Trân và Quỳnh lên vai, còn tôi và Khanh đau như cắt khi nhìn thấy người yêu thương của mình bị bắt đi, vô dụng không bảo vệ được họ - “còn tụi nó, trói thật chặt tụi nó lại, treo lên trên kia” - hắn đưa mắt nhìn lên trên có thanh sắt ngang



Hắn trói tay chúng tôi lại treo lủng lẳng ở trên cao. Hai cánh tay dính chặt với thanh sắt phía trên, thật là đau khi trọng tâm dồn vào hai cánh tay với thân thể treo lủng lẳng như thế kia.
“Thích tư thế này không?” - tên đánh tôi ở dưới quê hắn thích thú khi nhìn chúng tôi treo lên cao như vậy
“nó làm gi với mày thì giờ cho mày làm lại với tụi nó đó” - hắn ngồi đối diện với chúng tôi
“cám ơn anh Jack” - hắn thích thú - “tụi bây làm gì với tao hả? tao sẽ bắt tụi bây chịu gấp trăm lần”- ánh mắt của hắn khao khát sự trả thù - “mày đưa cho tao sợ dây nịt”

“Chát … chát …” - hắn dùng dây nịt quắt vào da thịt của tôi và Khanh, đau đớn không siết cứ như bị xé ra từng mảnh từng mảnh, hắn đánh như chúng tôi là tù nhân của hắn vậy, hắn đánh liên tục không ngớt tay, kèm theo những câu chửi rủa nặng nề.
“Đánh vậy được rồi” - hắn ra lệnh
“Dạ”
“Bây giờ tao có việc phải đi rồi, cũng không có thời gian ở đây mà chơi với hai đứa mày, ah mà trước khi đi thì tao nên làm điều gì đó nhỉ?”
“Đốt nát chỗ này đi anh”
“uhm.. hay đấy! tụi bây đem xăng vào tưới hết cái chỗ này đi”

Cả tôi và Khanh nhìn nhau phải cố gắng thoát ra khỏi chỗ này nếu hai đứa chết thì sẽ không ai có thể vạch trần được bộ mặt của hắn. Chúng tưới xăng lên cánh cửa, lên những tấm gỗ, chúng không chừa một chỗ hở nào.

“Dạ xong rồi đại ca”
“Chúc tụi bây sang một thế giới khác tốt đẹp hơn thế giới này! Bye bye!”

Chúng rút đi từ từ, một tên khác châm lửa, lửa nhanh chóng bén và đi theo đường xăng, chạy lên các đồ vật lửa chảy bập bùng bập bùng, xung quanh bắt đầu nóng dần lên. Tôi và Khanh đưa ánh mắt nhìn ngọn lửa, nó di chuyển với tốc độ cực nhanh.

“Làm gì bây giờ” - tôi rối hết cả lên - “lửa càng lúc càng cháy to hơn”
“anh bình tĩnh đi” - Khanh đang cố trấn an tôi, Khanh nghĩ ra được điều gì đó, cố sức đu hết người lên thanh sắt, dùng răng để mở trói cho tay của mình.
“mở được không?” - tôi quan sát
“em đang cố đây” - Khanh dùng răng rị sợi dây thừng đang trói ở tay - “ nó cột chặt quá, kiểu này chắc gảy hết răng”

Tôi cũng đu lên thanh sắt giống Khanh, nhưng có vẻ tôi nặng hơn Khanh thì phải, việc đu lên không phải dể dàng với tôi. Tôi phải lấy trớn đến lần thứ ba mới đu lên được, dây thừng của tôi không hiểu sao,cắn một chút thì nó đã bung ra. Tay tôi buông một cách vô thức, chưng kẹp lại thật chặc ở phía trên, đu ngược lại bám chặt trên thanh sắt, tôi giúp Khanh cởi trói. Thật là may mắn, bây giờ hai đứa đang ở trên cao, bám nhau đưa xuống đất từ từ. Ngọn lửa đã bao vây nơi đây, một lối thoát khó mà tìm ra được. Chúng tôi như những con gà sắp được nấu chính trong vòng lửa lớn thế này.Dáo dát nhìn khăp xung quanh có cái gì có thể dập lửa được không, chúng tôi tìm được những khăn giẻ lau, cố gắng đập lửa nhưng rồi cũng bén vào khăn. Thật may mắn cho cả hai chúng tôi có một thùng nước lớn ở đằng góc, lửa cũng chưa đến đó. Chúc tôi lôi thùng nước đó ra đổ ngay chỗ có thể thoát khỏi nhanh nhất và tránh bị phỏng. Khi đổ nước xuống, lửa dịu đi chúng tôi liền phóng ra bên ngoài, chạy thật nhanh. Chúng tôi dừng lại quay lại nhìn căn nhà phực lửa cháy rụi. Nhìn nó thật khủng khiếp, nếu không tôi và Khanh đã chết cháy trong đó rồi. Bây giờ tôi và Khanh phải tìm cách cứu Trân và Quỳnh ra khỏi tay của Jack.
Hì hì ... sorry các bạn nhiều nhiều.... vì thi cử nên chậm trể, ngày mai Caca còn thi tiếp nửa, nhưng cũng cố gắng viết để post cho mọi người ^^.. mọi người đọc vui vẻ hen!


xem toàn bộ truyện les tiều thư và nông dân nhé


Mọi ý kiến đóng góp hoặc gửi truyện mới xin lên hệ : dnha07t1a@gmail.com

truyện les "Tiểu thư và nông dân (full)" - phần 22

Vào buổi trưa nóng bức với nhiệt độ trong ngày cao khá cao lên đến 38 độ C. Chúng nó nhăn nhó dưới cái nắng gắt của buổi trưa, mồ hôi chảy ròng ròng trên người cứ như vừa mới được tắm xong. Chúng mệt mỏi, bức bối trong cái nắng, chúng tôi ở bên trong với cái nóng oi bức còn không chịu nổi, chúng nó không biết ra sao. nhưng chỉ cách đó thì chúng mới nói ra những gì đã làm với ba của Trân.
 
“Tụi bay thấy thời tiết thế nào?” -  Khanh đến vừa nói vừa cầm chai nước tuông vào miệng, cả ba tên nhìn thèm thuồng - “Khát nước không?” - cả ba tên gật đàu lia lịa
“nếu tụi bây nói ra tụi tao sẽ cho tụi bay nước uống!” - tôi nói với chúng
“tụi tao thà uống nước bọt chứ không nói ra”
“chắc không?” - Quỳnh nheo một mắt nhìn chúng
“chắc” - ba tên đồng loạt nói
“ờ … thé thì nước nước bọt đi” - Quỳnh nói - “nè! đem nước đá ra đây đi, rồi còn đồ ăn nửa, ở trong hầm quá”

Thế là chúng tôi mặc kệ chúng, bày biện thức ăn thật hấp dẫn, đò uống mát lạnh và để máy cái thùng đá ở phía trước, để xem chúng có chịu nỏi khi tháy chúng tôi uống nước thỏa thích , ăn thật no, chúng thì nhịn đói nhịn khát cũng vài ngày rồi.

“Cách này liệu chúng có nói cho chúng ta biết không? - trân nói nhỏ với tôi
“A tin là chúng sẽ không chịu nỏi đâu, khi thấy chúng ta như thế này” - tôi cười
“chúng không chịu nỏi đâu Trân yên tâm đi” - Quỳnh đến đụng vai

Chúng tôi ăn uống vui vẻ thoải mái, hưởng thụ những gì đang có, lâu lau cũng ngó xem chúng đang làm gì, chúng đang chăm chú nhìn những món ăn và những ly nước đá mát lạnh. Lúc này Khanh cầm chai nước ngọt được đông lạnh tiến gàn đến phía chúng nó.

“Tụi bay hay thật!” - Khanh mở chai nước ngọt , ánh mắt của chúng nhìn chăm chăm vào chai nước, Khanh đưa chai nước lên miệng tuông ực ực, rồi láy tay chùi mép - “trời nắng nóng, uống cái này thật là đã, ực ực …. “ - Khi thấy Khanh quay lưng bước đi
“Này!”- tên đại ca gọi
“có chuyện gì?” - Khanh nhướng một mắt nhìn hắn
“cho tao một chút nước tao sẽ nói cách tụi tao đã làm với ông chủ tụi bây” - lúc này mọi người tiến gần đến chúng
“mày có giữ lời hứa không?” - Lúc này tôi đến gần hắn
“làm sao mà tụi tao tin mày được?” - Khanh chêm vào
“nói ra đi rồi tụi tao sẽ cho mày nước uống và thức ăn” - Quỳnh cầm chai nước và đĩa thức ăn.
“khát quá, nóng quá” - hai tên đệ tử của hắn miệng không ngừng nói
“được rồi! cho ta một chút nước để có sức mà kể chứ?” - đôi mắt hắn van xin chúng tôi, chúng tôi nhìn nhau lưỡng lự.
“có chắc là tụi tao cho mày uống nước thì mày kể chứ, làm sao tao tin được ba đứa bây đây?” - tôi nhìn ba tên và nói
“bây giờ tụi bây không cho tao uống nước, tao cũng không thể kể cho tụi bây nghe được, giang hồ chữ tín luôn hàng đầu mà” - tên đại ca nói
“thôi được rồi! tôi sẽ cho các người uống một ngụm nước thôi” - Trân nói
“Trân! em đừng tin chúng quá!” - Khanh can lại
“không sao đâu!” - Trân vẫn làm theo ý của mình - “nước đây” - Trân đến cho chúng uống , cả ba tên đúng là như chết khát, uống hốp liên tục.
“nè đủ rồi” - Khanh giật lại -”tụi bây kể việc tụi bây đã làm đi”
“hahaha….. “ - hắn cười nhạo - “ xin lỗi tao quên rồi” - cùng lúc đó hai tên kia đồng thanh cười theo
“thằng khốn” - tôi đập thẳng vào mặt hắn
“tao có chết cũng không khai đã làm gì? chỉ cần nay mai thôi,, anh Jack sẽ tìm tụi tao và sẽ phá nát cái chỗ này, cảm ơn cô tiểu thư nhẹ dạ tin người, thương người nửa”

Khi hắn vừa dứt lời là tôi và Khanh đã nện cho hắn vài đấm vào mặt.
“Dừng lại” - một giọng nói vang lên
“Ai vậy?” - Quỳnh nói và nhìn xung quanh
“Ai vừa nói vạy?” - tôi nhìn dáo dát xung quanh, trước mặt tôi có những tên mặc áo
đen xuất hiện, bước ra giữa chính là Jack.
“là tao đây” - trên miệng hắn đang ngậm một điếu thuốc, hắn thẩy điếu thuốc xuống chân rồi dùng chân dậm cho điếu thuốc tắt.
“sao mày lại biết tụi tao ở đây?” - Khanh to mắt ngạc nhiên
“chuyện đó không quan trọng! Quan trọng là tao biết tụi bây đang bắt người của tao” - hắn nhìn về phía ba tên đang bị trói - “tụi bây cởi trói ba đứa kia ra” - hắn ra lệnh.
“ai cho tụi bây tự tiện vậy? tụi bây có biết ở đây là đâu không?” - Tôi tiến lên phía trước
“ở đây là mặt đất, sao mày nói chuyện ngu vậy?” - hắn trả lời còn đàn em của hắn thì ôm bụng cười
“ở đây là địa bàn của bọn tao, tao muốn tụi bây rời khỏi đây” - Khanh phản ứng gây gắc
“trước khi rời khỏi đây thì tao cũng phải chơi một chút đã”

Hắn vừa dứt câu thì tất cả đàn em của hắn xông thẳng vào chúng tôi, chúng tôi không kịp trở tay những đàn em của Khanh nhanh chóng bị hạ gục dưới tay mấy tên này, còn ba tên kia thì được cởi trói bởi đàn em của Jack. Tất cả gần như hỗn loạn ở nơi đây.

“Em và Quỳnh trốn đi” - tôi nói
“không được … hắn sẽ giết anh mất’ - em không muốn đi
“nếu em ở đây thì hắn sẽ dể dàng bắt em, Quỳnh, luật sư ba người mau đi đi”
“chạy mau đi!” - Khanh nói trong khi hạ gục những tên khác.

Tôi chạy đến giúp Khanh đánh những tên còn lại, chẳng biết từ đâu ra chúng quá đông, tôi dùng chân đạp đá thẳng vào bụng những tên khác, tay liên tục đấm và đấm. Khanh kẹp cổ một tên lấy tên đó làm bìa chắn cho mình rồi hất tung nó ra. Đánh một hồi cả tôi và Khanh đều thấm mệt.

“Hay quá” - hắn đứng vỗ tay - “phim hành động coi trực tiếp thế này mới sướng, tụi bây mệt chưa?”
“dù thế nào mày cũng phải trả giá cho những việc mày làm” - tôi nói thật lớn
“haiz…. sắp chết đến nơi rồi mà vẫn còn to miệng”
“dù có chết cũng sẽ chiến đấu với mày” - Khanh nói
“Haiz… chỉ còn hai tuần nửa là kì thi đại học diễn ra, thật là uổng tiền khi ông chủ bỏ tiền cho mày học mà mày không đi thi”
“đó là chuyện riêng của tao, mày không có quyền nói gì cả” - tôi xù lông nhím khi hắn nói như vậy
“để coi tụi bây có còn lớn tiếng với tao được không? Tụi bây đem tụi nó ra đây”
“Trân, Quỳnh “ - tôi với Khanh trố mắt thật to khi bây giờ hắn đã bắt được Trân và Quỳnh, cả hai đều bị trói và nhét giẻ vào miệng.
“Ây da da…” - hắn tiến gần lại Trân và Quỳnh - “nếu em ngoan ngoãn không bỏ trốn thì anh đâu có phải trói em như bây giờ?” - hắn vuốt nhẹ lên má của Trân, Trân quay phắt mặt qua bên kia - “còn bạn em thì cũng can đảm đấy!” - Hắn nhìn về “phía Quỳnh.
“Mày không được làm gì họ” - lúc này chúng tôi chỉ lo lắng cho cả hai mà không để ý gì đến những đàn em của hắn xung quanh, giây phút lơ đãng chúng tôi đã bị chụp từ ở phía sau, chúng ôm cổ, bẻ tay của tôi và Khanh. Dù có có vùng vẫy cũng không thể nào thoát ra được.


xem toàn bộ truyện les tiều thư và nông dân nhé


Mọi ý kiến đóng góp hoặc gửi truyện mới xin lên hệ : dnha07t1a@gmail.com

truyện les "Tiểu thư và nông dân (full)" - phần 21

Mời các bạn đọc tiếp truyện les "tiểu thư và nông dân"
Về đến căn cứ mà chúng tôi đã lập sẵn, vác chúng xuống xe, chúng khá to con việc khiên chúng lên xuống cũng khá mệt, chúng vẫn còn ngủ say như chết. Chúng tôi cở trói sau đó, cho chúng ngồi trên chiếc ghế tựa mà chúng tôi chuẩn bị sẵn, chúng từng đứa lại, trói thêm một vòng thật chặt xung quanh chúng.


“Phù” - tôi thở phào , phủi tay - “thế là xong! cuối cùng cũng bắt được chúng!”
“Bây giờ mình sẽ làm gì với chung đây Hai Khỏe?” - Khanh hỏi tôi
“Đương nhiên là sẽ hỏi chúng về việc chúng hại ông chủ như thế nào?” - tôi nhìn chúng nó như muốn giết chúng nó.
“Bây giờ chúng ta ra ngoài để chúng nó ở đây! Sáng ngày mai chúng ta sẽ hỏi chúng!” - Quỳnh nói
“Quỳnh cho chúng đến hai liều thuốc ngủ! Mai chúng có tỉnh dậy nổi không?” - Trân nói
“uhm… giờ thấy hai liều cũng hơi nhiều đấy” - tôi chơt nghĩ
“không sao đâu! cùng lắm thì chúng ngủ nhiều lắm là hai ngày thôi” - Khanh nói

Lúc này chúng tôi đã tập trung tại một căn phòng. Người Luật Sư Tâm vào gặp chúng tôi.
“Hôm nay tôi đã đến trại giam và gặp ông chủ”
“Ba con thế nào rồi luật sư?” - Trân lo lắng
“ba của con vẫn ổn, ông ta khá ngạc nhiên khi gặp tôi” - người luật sư kể lại quá trình vào trại giam gặp ba của Trân.

Tại trại giam.

“Chào ông!” - người luật sư chào ông chủ
“Chào! Ông là ai?”
“Tôi là luật sư của ông!”
“Luật sư??? Ai đã mời ông làm luật sư cho tôi?”
“Chính là con gái của ông với một người nửa”
“con gái của tôi! ông biết con gái của tôi ở đâu sao?”
“tại sao ông lại hỏi tôi như vậy?”
“Vì con gái tôi đã bỏ nhà đi” - nét mặt của ông chủ rất buồn - “con gái tôi có khỏe không?”
“cô ta vẫn khỏe, ông đừng quá lo lắng, qua sự việc tôi thấy ông là người bị hại”
“đúng vậy! tôi bị hại, tôi không biết gì về những món hàng lậu đó lại nằm trong các món hàng của tôi”
“ông có nghi ngờ ai đã hại ông không?” - người luật sư hỏi
“tôi không biết là ai?”
“người mà ông tin tưởng giao hết mọi việc?”
“Jack sao? Jack ư… “ - ông chủ lẩm bẩm
“hình như ông biết điều gì đó”
“Jack là người tôi tin tưởng, Jack sẽ là con rể tương lai của tôi, lý do gì nó lại hại tôi chứ?”
“theo tôi được biết, con gái ông không hề tin tưởng cậu ấy, con gái ông khẳng định rằng chính cậu ta đã hại ông” - lúc này ông chủ im lặng và suy nghĩ những gì đã diễn biến ra trong đầu của ông ấy -”đây là đoạn clip ngắn mà con gái ông đã cùng bạn bè của mình đã ghi lại”

Ông chủ không tin vào mắt mình thấy! Nó như một cú gián xuống đầu của ông!
“Tôi hiểu rồi! Thằng khốn nạn” - ông chủ đập mạnh tay xuống bàn
“ông đừng kích động! Ông hãy kể lại quá trình trước khi xảy ra vụ việc đưa hàng lậu lên trên xe, căn cứ vào đó tôi sẽ điều tra thêm để sớm minh oan cho ông”
“Được! tôi sẽ kể hết mọi việc”
“Trước khi tôi bị bắt là khoảng 1 tháng, tôi cùng Jack đi gặp một khách hàng khá tầm cỡ, ông ta muốn được hợp tác với tôi, ông ta là do Jack giới thiệu. Jack bảo đã có làm ăn với ông khách hàng này rồi, ông khách hàng muốn hợp tác làm ăn với tôi nên đã giới thiệu. Tôi rất tin Jack nên việc giấy tờ tôi đã kêu cậu ta kiểm tra sau đó tôi chỉ việc kí vào , cũng không nhìn qua một chữ nào trong hợp đồng”

“Ông thật là bất cẩn” - người luật sư lắc đầu
“uhm… bởi vì tôi xem nó như con rể của mình!”
“hình như con gái của ông yêu người khác chứ không phải cậu ta thì phải?”
“uhm...đúng vậy yêu một người khác, nó đã bỏ trốn cùng người đó”
“haiz… người yêu của con gái ông thì đang giúp ông thoát khỏi nơi đây, càng sớm càng tốt, tôi không biết lý do gì ông lại cấm cảng như vậy?”
“người con gái tôi yêu là một đứa con gái”
“con gái sao??” - người luật sư ngạc nhiên -”vậy mà tôi cứ tưởng là một chàng trai đó chứ, nhưng thấy cậu ta cũng xứng đáng để gọi hai tiếng “đàn ông””
“tôi cũng không biết! sự việc kí hợp đồng đó ban đầu có vẻ thuận lợi, nhưng từ khi con gái tôi bỏ trốn thì công ty của tôi bắt đầu rơi vào tình huống khó xử, nào là nhân viên nghĩ việc không có một lý do nào, khách hàng hối thúc, dẫn đến đền hợp đồng…. và cuối cùng là chuyện này”
“tôi nghĩ do cậu ta không có được con gái của ông nên đã tìm mọi cách để làm ông ra thế này”
“thằng chó chết! Tôi sẽ giết nó khi thấy mặt nó”
“ông cứ bình tỉnh! Ngoài những việc trên ông còn giao cho hắn làm gì nửa không?” – ông chủ suy nghĩ và cố gắng nhớ đã giao phó cho Jack những gì, sau đó ông lắc đầu
“uhm.. hình như chỉ có như vậy thôi, ngoài ra tôi không giao phó cho Jack việc gì cả?”
“ông cố nhớ thử xem, có liên quan gì đến tài sản của ông không?”
“không! Tài sản tôi cũng đã để lại một tờ di chúc cho con gái của tôi, phòng hờ tôi có chuyện gì? Không hề liên quan đến Jack”
“uhm.. thôi được rồi! Tôi sẽ cố gắng hết sức để cứu ông ra”

Đó là câu chuyện mà luật sư đã kể lại toàn bộ cho mọi người cùng nghe.
“Trời ơi! Sao bác ấy có thể tin người một cách mù quán như vậy chứ?” – Khánh tức tối
“uhm... vì bác ẩy nghĩ Jack sẽ là con rể tương lai của bác ấy mà”
“khi thấy em đòi đi du học, ba đã rất rất vui, ba lại càng vui hơn khi thấy em thân và vui vẻ với Jack” –Trân nhún vai –“ai lại nghĩ một người có học thức như Jack lại làm những chuyện như vậy chứ?” – Trân lắc đầu
“Bây giờ không như hồi xưa đâu cháu ah! Không phải du côn là có thể trở thành trùm xã hội đen đâu cháu! Du côn thì chỉ biết đánh nhau, còn du côn cộng với học thức cao thì sẽ biết điều khiển phát triển một cách như thế nào, để không bị phát hiện và hoạt động mạnh mẽ. Không phải học thức cao là người đàng hoàn đâu” – người luật sư nói
“Thành phần vậy cũng hiếm ha” – Tôi nói
“uhm thành phần hiếm như vậy chỉ có một mình hắn thôi” - Khanh nói
“bây giờ chúng ta phải chờ chúng tỉnh dậy , hỏi tội chúng!”

Sau hai ngày chúng tôi đã cho chúng ngủ đã giấc rồi, thì đến lúc này không cho chúng ngủ tiếp được nửa. Những người bạn của Khanh dùng xô nước tạt trên đầu của chúng nó tạt xuống, xô thứ ba thì tụi nó mới mở mắt tỉnh dậy. Điều đàu tiên của chúng làm là cựa quậy hết sức khi không hiểu tại sao mình bị trói, có mặt ở một nơi như thế này.

“Tụi bây làm cái chó gì vậy? Thả tao ra?” - tên đánh tôi la hét ầm ỉ, hắn đưa mắt nhìn ai đã làm điều này
“ủa? sao chún ta bị trói vậy nè?” - hai tên đàn em của hắn cũng ngỡ ngàng như hắn
“ngủ ngon không?” - tôi đứng trước mặt hắn
“thì ra là mày! Thằng nông dân, đúng hơn là một con nông dân nghèo mạt, chả ra cái thá gì” - “BỐP” - nấm đấm của tôi dọng thẳng vào mặt hắn
“mày nói chuyện có lễ độ chút đi, nếu không muốn bị đập”
“Phụt” - hắn nhả nước bọt xuống đất như một sự khinh bỉ , lúc này không càn tôi ra tay, bọn em của Khanh đã bay vào thục vào bụng hắn liên tục.
“Dừng lại” - tôi ra lệnh
“Tụi bây muốn gì?” - hắn hét lên
“Tụi tao muốn biết chính  mày và thằng Jack đã hại ông chủ như thé nào?”
“hứ …. tụi bây nghĩ tụi bay có thể làm cho tao nói được ah”
“tụi tao sẽ làm mọi cách để cho mày phải khai hết” - Khanh tiến gần, kề sát mặt với hắn.
“cứ làm gì mà tụi bây có thể” - hắn cười nửa miệng
“đập nó” - Khanh ra lệnh cho đàn em của mình, dù bị đánh rất nhiều hắn không khai dù chỉ một lời.
“tụi bây đánh tao cũng như gãi ngứa cho tao thôi”
“Vậy thì tụi tao sẽ có cách khác” - tôi nhìn hắn bằng ánh mắt căm thù, lấy vòi nước sịt thẳng vào mặt của chúng, ướt từ đầu đến chân, nước cứ phun thẳng tung tóe.
“Mày đang làm cái oái gì vậy hả?” - hắn cố gắng nói mở mắt khi tay tôi vẫn đang cầm vòi nước.
“nếu mày chịu nói ra những gì tụi bay đã làm thì tao sẽ ngưng xịt nước”
“hahah…. ọc ọc …sặc sặc”- vì hắn cười nên toàn bộ nước tôi xịt ra đều chui tọt vào miệng của hắn.
“thôi đi anh” - Trân nói và nhìn hắn
“hừ ..” - nước tắt tôi thảy vòi nước xuống đất
“tao cho tụi bây biết dù thế nào thì tao cũng sẽ không khai những gì tao làm với ba của con bé đó, tụi bây nên nhớ nếu như những ngày sắp tới đại ca Jack không thấy tao thì bọn đàn em tụi nó sẽ tìm ra tao và tụi bây cũng không có đường quay về đâu”

Khi hắn nói điều đó thật sự chúng tôi đã quên mất đi điều này, nhưng không vào hang cọp thì sao giết được cọp, theo lao rồi thì phóng theo lao luôn.

“bốp” - cú đấm của Khanh bay thẳng vào mặt của nó - “xin lỗi! tụi tao cóc sợ, đừng có hù”
“tụi bây không được đánh đại ca của bọn tao” - tên đàn em hắn lên tiếng
“bịch … bốp… bịch,,,” - “tao đánh nè” - Khanh nói -” đánh luôn tụi bây chứ đừng có đánh đại ca tao, tụi bây tao sẽ giao cho công an giải quyết, đừng có hòng mà tụi tao thả ra”
“Ring...ring… reng… reng…” - điện thoại của tên bự nhất reng lên, chúng tôi nhìn thấy để rằng Anh Jack, chúng tôi có một chút hồi hộp, cuộc gọi lần thứ nhất rồi đến lần thứ ba. Rồi im bặt.
“hahaha…” - hắn cười ngạo - “sợ xanh mặt rồi hả? tao tin rằng chỉ ngày mai thôi, anh Jack sẽ phái người tìm tao, còn chỗ này của tụi bây thế nào cũng sẽ bị đốt trụi, đốt sạch” - gương mặt hắn bầm tím, ướt sũng, hắn cũng biết đau và cảm thấy bắt đầu lạnh.
“tụi bây! khinh cái đám chó này ra ngoài trời, cho sương đêm xuống,để tao thử xem sức khỏe của tụi bây có chịu đựng được với khí hậu trời như vậy không? Và tụi bây sẽ ở ngoài nắng vào ngày mai nửa”

Chúng nó được khinh ra ngoài giữa trời đêm lạnh buốt, những đàn em của Khanh thay phiên túc trực canh tụi nó và tránh sự xâm nhập của những kẻ lạ mặt.

xem toàn bộ truyện les tiều thư và nông dân nhé


Mọi ý kiến đóng góp hoặc gửi truyện mới xin lên hệ : dnha07t1a@gmail.com

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

truyện les "Tiểu thư và nông dân (full)" - phần 20

Những ngày đó chúng tôi đều theo dõi tin tức vụ buôn bán vũ khí lậu của ông chủ, trong khi chúng tôi tìm đến luật sư, việc theo dõi chúng nó kế hoạch sẽ dời lại vài ngày, nếu gấp gáp quá sẽ không ổn, một mình chúng tôi cũng không thể ra mặt được.

Chúng tôi nhờ đến luật sư thành phố để bào chữa cho ông. Ban đầu chúng tôi nhờ đến thì ai cũng từ chối, dù chúng tôi có trả giá cao như thế nào, có lẽ đây là một dụ án khó mà cải lại được với vật chứng hiện tại. Và chúng tôi tìm đến một văn phòng luật khác, nhìn nó không hoành tráng bằng những cái kia nhưng đây là hy vọng cuối cùng của chúng tôi.
"Xin chào! Tôi có thể giúp được gì cho anh chị! Tôi là Luật Sư Tâm?" - người luật sư bát tay cùng chúng tôi
"Dạ! chúng tôi muốn anh làm luật sư bào chữa cho vụ việc tàn trữ vũ khí lần này"
"Ah! tôi có biết và mấy ngày nay cũng theo dõi việc đó"
"Chúng tôi là người bị hại, xin ông giúp chúng tôi" - tôi cầu xin luật sư -" chúng tôi đã tìm kiếm những luật sư khác, họ không nhận vụ này, dù có van xin họ đến đâu"
"Mọi người có chứng cứ hay bất kì manh mối gì để chứng minh ông chủ các người vô tội không?"
"chúng tôi chưa có gì " - Trân trả lời với vẻ mặt buồn bã
"nếu không có những thứ đó thì sẽ vô vọng không cứu được ông chủ các người ra đâu"
"chúng tôi sắp bắt đầu theo dõi chúng, nếu như hôm nay tìm được luật sư" - Khanh nói
"Tôi sẽ giúp các các bạn, các bạn và tôi sẽ cùng hợp tác, tìm ra manh mối để lật đổ vụ án lần này" - Luật Sư Tâm đã nhận lời giúp chúng tôi
Và những ngày sau đó chúng tôi cật lực theo dõi, chúng tôi biết được chúng thường đi đến đâu, lúc nào cũng đi chung với nhau, mất gần cả tuần lễ chúng tôi mới xác định được chúng thường xuyên ở một quán nhậu gần bờ kè, gần như tối 7h chúng đều tụ tập uống rượu, sau đó đến 11h đêm chúng lại vào vũ trường. Chúng khá cọc dễ gây sự với bất cứ ai đụng hay va vào chúng, còn ban ngày chúng ở một chỗ khá biệt lập, nơi đó là nơi các đồng bọn của Jack tập luyện đánh đấm với nhau, cờ bạc, gái gú, rượu chè. Mọi thứ được ghi lại bằng máy quay phim nhỏ.
Và chúng tôi quay được một đoạn clip khá quan trọng, nó có thể sẽ là chìa khóa để phá vỡ vụ án lần này.
“Sao rồi?” – Quỳnh nhìn tôi và Khanh
“Mới quay được một đoạn đối thoại của chúng, liên quan đến ông chủ của chúng ta” – Tôi trả lời
“Đâu? mở lên xem nào” – người luật sư giục
Rồi tôi kết nối chiếc máy quay với chiếc TV.
“hahaha....” – tên đánh tôi cười lớn cứ như hắn vừa hả dạ một chuyện gì đó – “ Yo.... Yo ...”
“công nhận anh thật là tài giỏi?” – tên ngồi bên phải hắn nói
“chứ sao? Tao là đại ca tụi bay thì tao phải giỏi thôi” – hắn tự mãn thật đấy
“anh đã để trót lọt những vũ khí vào mớ hàng của hắn ta thật tài tình” – tên bên trái nói
“uhm... đơn giản là hắn ta quá tin anh Jack của chúng ta đó thôi, gần như tin tưởng tuyệt đối, nên việc kiểm tra hàng hóa, hắn đều giao cho anh Jack....”
“sao mà ông ta có thể tin tuyệt đối như vậy được nhỉ?” – tên bên phải nói
“đơn giản ông ta nghĩ, Jack sẽ trở thành con rể của ông ta, con gái của ông ta không biết điều, trốn thoát, thế là ...XONG! hahaha” – hắn cười nhạo
“nghe nói con gái của ông ta thương một đứa con gái có ngoại hình như một thằng con trai”
“uhm... tao còn bị lừa với dáng vẻ bên ngoài của ả? Ta đánh ả đó không còn gì? Thật là sướng tay”
“thì ra những món hàng có chứa súng trong thùng, khi đại ca kêu tụi em đưa hàng lên xe”
“uhm.. được chuẩn bị sẵn hết rồi, nhờ vậy mà tao với tụi bây được thưởng cũng kha khá đó thôi” – nói xong là chúng cụng nhau uống bia, rồi đến chọc ghẹo các cô gái, nhìn chúng chẳng khác gì bầy súc sinh.
"sắp tới chúng ta có nhiệm vụ nào không đại ca?" - tên bên phải rót bia và hỏi
"uhm... có đó, tìm cho ra con gái của ông ta đem về cho anh Jack , bằng mọi cách phải dụ cô ta đưa hết tất cả tài sản để thả ba của cô ta ra"
"biết tìm ở đâu đại ca?"
"tao cũng chưa biết nửa, nhưng tao nghĩ tốt nhất là nên thăm dò những nhà người thân của cô ta, bạn bè của cô ta"
"có khi nào có tài sản rồi anh Jack có để cho ba và cô ta yên?"
"haha.. mày cũng khá là thông mình, theo tao anh Jack sẽ giết ba của nó, sau đó chiếm đoạt nó, và thảy nó cho chúng ta, nó cũng khá là xinh đẹp, cũng khá là hấp dẫn không thua gì ở những đứa quán bar đâu. hahhaha...."
"vậy tên người yêu của cô ta thì sao đại ca?" - tên bên trai nói
"chết chứ sao? không có đất cho nó sống đâu? còn không thì cho nó liệt toàn thân, haha... uống nào!"
"Yo... đại ca... chúng ta sẽ làm tốt nhiệm vụ của mình, và chúng ta sẽ được thưởng hậu hỷ"
Coi xong đoạn clip, tôi tức giận không kiềm được bản thân mình
"LŨ CHÓ CHẾT" - tôi dọng tay vào tường
"anh bình tỉnh lại , anh nóng thì cũng không làm gì được đâu" - Quỳnh nói
"chúng nó sẽ .... sẽ ...." - Trân sợ hãi co rúm cả người lại
"không sao đâu! có anh và mọi người sẽ bảo vệ cho em" - tôi đến và ôm lấy em
"chúng có vẻ đang chuẩn bị kế hoạch bắt cóc Trân" - Người luật sư nói - "bay giờ chúng ta đã có bằng chứng" - người luật sự lấy chiếc máy quay phim chép vào laptop của mình.
"Liệu việc để cho chúng phát hiện Trân làm mồi nhử cho chúng, có nguy hiểm quá không?" - Quỳnh có vẻ không ủng hộ việc này
"chúng ta cần suy nghĩ lại, nếu chúng phát hiện thế nào chúng cũng sẽ gọi đồng bọn" - Khanh nhìn tôi và Trân nói.
"uhm..." - tôi im lặng và suy nghĩ
"không! dù thế nào chúng ta cũng phải bắt chúng để chúng khai ra mọi thứ" - Trân nói
"không được đâu em, chúng đang tìm em, chúng thấy em là như mèo thấy mỡ, rất rất nguy hiểm không được đâu" - tôi cản em
"chứ bây giờ còn cách nào để có thể đưa ba em ra khỏi tù chứ?" - chúng tôi đều im lặng khi nghe Trân nói điều đó ra. Bây giơ chúng tôi vẫn chưa nghĩ ra cách nào tốt hơn cách đó - "tại sao mọi người đều im lặng, sự thật chúng ta đâu còn cách nào ngoài cách đó"
"KHÔNG, em không đi đâu cả, anh sẽ chính là người dụ chúng" - tôi đứng phắt dậy nhìn thẳng vào mắt em.
"có lẽ nên để cho anh chàng này đi" - người Luật Sư đồng tình - "nếu hắn có bắt được anh ta đi chăng nửa, cũng sẽ không làm gì được, nếu hắn có được cháu thì mọi chuyện sẽ như theo ý của hắn"
"nhưng mà ...."
"không nhưng gì cả, , anh có kế hoạch như thế này" - trong đầu tôi lóe lên một kế hoạch có thể đánh úp chúng - "chúng ta sẽ thuê quán nhậu mà chúng thường xuyên lui tới, dụ chúng uống thật say, để khả năng chóng chọi của hắn giảm đi, chúng ta sẽ dùng lưới bắt lấy chúng như bắt láy cá vậy, sau đó chụp thuốc mê, và đưa đếm địa điểm chúng ta đã sắp đặt"
"Được đấy! như vậy nguy hiểm sẽ bớt đi, lúc đó xung quanh sẽ toàn là người của chúng ta, chúng có muốn chống cự cũng không được" - Khanh đồng ý với kế hoạch của tôi.
"Hãy tin anh!" - tôi nhìn thẳng vào em " anh sẽ không sao? anh hứa anh sẽ gặp lại em mà, em và Quỳnh cùng với những người bạn của Khanh có mặt ở địa điểm trước, như thế sẽ an toàn cho em"
Như thế chúng tôi đã thống nhất là thay đổi kế hoạch, vì chúng tôi không muốn đưa Trân vào vòng nguy hiểm quá như vậy! Đúng như kế hoạch buổi tối hôm sau chúng tôi đã dàn dựng mọi thứ một cách hoàn hảo, những người anh em của Khanh vào vai quần chúng, Khanh và một người bạn khác vào vai người bán hàng,. Chúng đã đến, tất cả đều nhắm vào chúng.
"chủ quán đâu ra đây coi" - đàn em của hắn lên tiến
"dạ ra liền" - Khanh chạy ra tiếp
"hôm nay có gì ngon không?"
"dạ có! món mì xào ốc dát! quán mới đưa món này vào"
"đại ca thấy sao?" - nó hỏi ý
"uhm.. cứ đem ra đi, cho một kết bia 333 luôn"
"dạ có liền"
Chúng có vẻ thích ăn nhậu nhỉ? chúng tôi cho mấy em xinh đẹp ra để dụ dỗ hắn.
"Ê ... chủ quán... mấy em này ở đâu ra vậy?" - đàn em hắn hỏi Khanh
"Dạ! tại em thấy mấy anh uống ở đây thường xuyên , là khách thân thiết với quán em, nên hôm nay muốn cho mấy em để phục vụ tốt hơn, quán em hôm nay sẽ không tính tiền các anh, các anh cứ ăn nhậu thoải mai" - Khanh khá nhiệt huyết nên chúng không lấy một chút nghi ngờ
"oh! được! mốt ta sẽ dẫn thêm mấy thằng em đến ủng hộ quán chú, quán chú làm ăn vậy ta thấy được đó" - tên đại ca tỏ vẻ khá hài lòng
chúng tôi làm đồ ăn cho chúng, tất cả các món đầu chúng tôi không bỏ gì vào cho chúng. Đến món cuối cùng chúng tôi đã bỏ vào hai liều thuốc ngủ cho chúng, chúng mặc nhiên ăn nhậu, khoái chí khi có ba cô em ngồi xung quanh, chúng đùa giỡn một cách dê già, dê trẻ, ôm ấp, sờ mông, sờ ngực. Những cô gái đó cũng được chúng tôi thuê từ các cô gái đứng đường mà thôi.
"hôm nay vui quá tụi bây! được nhậu miễn phí, được có gái để ôm" - hắn say thật rồi - "yo .... yo ....uống tiếp đi anh ... uống nhiều vào nè" - cả ba tên bị ép uống đến gần say, nhìn lại cũng hai kết bia, đô của chúng cũng khá cao, với hai liều thuốc ngủ được đưa vào bia thì kì này chúng chỉ có chết mà thôi. Không có sức mạnh như chúng thì phải sử dụng mưu kế mà thôi.
Một lát sau ba tên nằm gục trên bàn ngủ như chết, chẳng biết trời đất mây gió là gì. Chúng tôi đứng dậy quan sát chúng, đụng chúng, đạp chúng xuống đất, chúng vẫn nằm yên ngủ một cách ngon lành. Xe cũng đã chuẩn bị, trói hết tất cả chúng lại, chất lên xe hàng thì cũng không ai để ý. Chúng tôi đã chở chúng địa điểm mà chúng tôi đã chọn, nơi để bắt chúng khai ra mọi thứ.

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

[truyện les] - tiểu thư của tôi - p1

Bạn đang xem truyện les Tiểu thư của tôi phần 1 chúc bạn đọc truyện vui vẻ :D
truyện được sưu tầm từ wattpad và internet


KỊT !! 3 chiếc hơi đời mới dừng lại trước cổng trường đại học , làm cả trường nháo loạn , ai cũng ngó ra xem lại sắp có thêm nhân vật nổi tiếng nào đây ...
- Chào tiểu thư Ami , trường đại học quốc gia Trân Dương hân hạnh được đón tiếp em ..
Cánh cửa xe được người tài xế mở và bước ra la một cô gái độ 19 , 20 gì đó , cô ta lộng lẫy và xinh như 1 đóa hoa hồng nhưng cũng ko kém phần kiêu căng ..
- Đây là trường đại học quốc gia sao ?? Sao mà nhỏ quá vậy , gọi điện thoại cho ba tôi .
- Thưa tiểu thư _ người quản gia nói : Lão gia có dặn rằng tiểu thư học ở đây rất tốt , môi trường rất khá , mong cô hài lòng .
- xi'' .. Còn ông là ai vậy , sao cứ đứng đó ?
Người đàn ông chực 40 đứng nép vế sau chiếc xe giờ mới lên tiếng :
- A' , chào tiểu thư tôi xin tự giới thiệu tôi là hiệu trưởng của trường này , tôi sẽ đưa em đi xem xung quanh trường nếu em đồng ý , xin mời ..
Giậm chân mạnh xuống đất , cô ta bước theo ông hiệu trưởng . Trông cô ta rất dễ thương như một thiên thần , nhưng tính thì tệ quá .
Ông hiệu trưởng vẫn liên miệng nói về lịch sử và phong cảnh của trường nhưng cô ta thì ko hề để ý .. vì cô ta đang mải nhìn một cậu con trai đang bị chim bồ câu bao vây .. haha trông thật buồn cười ..
- Tiểu thư đây là lớp của cô , mời cô vào .. CẢ LỚP ĐỨNG ..
- CHÀO THẦY , CHÀO TIỂU THƯ AMI !!!
Thật là chán , ami nghĩ ..
- Xin giới thiệu với các em , đây là tiểu thư ami , con gái cưng của ông chủ tập đoàn địa ốc lớn nhất nước ta , từ hôm nay ami sẽ là bạn học của các em .. Ami làm quen với các bạn nhé , thầy lên lớp đây , có gì cứ gọi cho thầy ..
- Ami nghe nói nhà bạn giầu lắm ..
- Ami hàng ngày chắc bạn ăn đồ ăn ngon lắm , phải ko ??
- Ami áo bạn đẹp wá, hàng mới nhất của nhà thiết john phải ko ,, ?/?
- Ami tóc bạn đẹp thật ..
- Ước gì minh được như Ami .
- Ami ...
- Ami ...
- MẤY NGƯỜI PHIỀN QUÁ , LÀM CÁI GÌ VẬY COI TÔI LÀ CON BÚP BÊ HẢ , TRÁNH RA , MẤY NGƯỜI LÀM BẨN QUẦN ÁO TÔI RỒI , CÁI TRƯỜNG NÀY TOÀN QUÁI NHÂN .. thật là ....
Ai cũng tròn mắt ra nhìn búp bê bé nhỏ rồi ,,, tự tìm về chỗ ngồi , và bàn tán về cô tiểu thư kiêu căng , ngạo mạn ..
- Chào các em hôm nay chúng ta học anh văn ., cả lớp mở sách ra ..
- Thưa cô emvào lớp ..
- Anri , em lại vào trễ rồi , vào chỗ đi ..
- AAA .. CHIM BỒ CÂU , CẬU LÀ CON GÁI HẢ ?????
- ??????? ( ngó xung quanh )
Cả lớp cười nghiêng ngả . nhưng Anri ko nói gì , đi thẳng về chỗ ngồi của mình , Ami tức giận :
- Này tại sao tôi nói chuyện , cậu ko trả lời .. này ..
- ........ ( ko quan tâm )
- Cái cậu này muốn chết hả ??? ( tức đỏ mặt )
- Cô thật ồn wá đấy có biết cô giáo đang trên lớp ko .. ngồi xuống đi ..
-....
Lạ thật với tính tình của Ami nhất định sẽ nổi khùng và tranh cãi đến cùng , nhưng ko hiểu sao , Ami lại ngoan ngoãn ngồi xuống . có lẽ .. vì giọng nói và ánh mắt của người đó wá lạnh lung chăng ?? Hay vì đây là lần đầu tiên , có người dám cãi và trách móc cô .. " Hừm .. tức wá .. được lắm .. ta sẽ cho mi biết tay .. cái tên ... tên .. tên gì nhỉ ???? "
_____________
Giờ học kết thúc , Anri lạnh lung xách chiếc cặp ra khỏi lớp , Ami tức tối chạy theo , quyết làm cho xong vụ này ..
- Này , cái .. cái .. đứa gì gì kia ,, mi có biết ta la ai ko ,, mà dám chọc giận ta hả .. mi .. mi .. bất chợt Anri quay người lại làm Ami cứng họng ,
- Tôi tên là , Anri .. biết đánh vần ko .. A N R I - ANRI .. ok ? ko phải cái gì gì .. ah' , còn nữa đừng có làm phiền tôi , và đừng đi theo tôi nữa ..
Anri nói một hơi rồi bỏ đi ,, bỏ mặc Ami - cô tiểu thư đỏng đảnh chưa từng bị tổn thương đứng tức trào máu ..
- Cái tên .. chim bồ câu kia .. hãy chờ xem ..
______________________
- Chào tiểu thư ..
- Chào tiểu thư ..
- .....
- .....
Ami hậm hực đạp cửa xông vào phòng ông chủ tịch tập đoàn địa ốc_một người thành cổng rực rỡ trong làm ăn , thường có những ý tưởng táo bạo, làm ai cũng khâm phục nhưng ....
- Công chúa của ba .. sao vậy , ai chọc giận con nói cho ba biết , ba trị nó cho con . ngoan nha ..
- Dạ , mời cô chủ uống nước cam ..
- KO , LẤY RƯỢU RA ĐÂY CHO TÔI ..
- Công chúa của ba .. sao vậy con ,, sao lại đòi uống rượu , nói ba nghe ba ra mặt cho con ..
- LẤY RƯỢU RA ĐÂYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYY ...
- Lấy rượu ra, lấy rượu ra ,, nghe tiểu thư bảo gì chưa ..
Ực .. Ực .. uống mấy hơi hết chai rượu , rồi Ami khóc như mưa .. ko ai ngăn nổi ,, làm cho ông tổng hồn vía bay lên mây ,, Mỗi lần có chuyện ko vừa ý là Ami lại như vậy , đòi uống rượu , rồi kể lể với ông tổng , nhưng lần này ko thấy Ami nói gì hết .. Ông tổng thực sự lo lắng .. quay lại hỏi nhỏ quản gia ..
- Này , rượu con bé uống là rươu mọi lần , phải ko ?
- Vâng , thưa chủ tịch , là nước ep nho my~ , 750ml , và 30ml X.O
- TRỜI .. suỵt .. nhỏ nhỏ thôi .. sao ma nhiều X.O vậy , lần sau cho 10ml thôi , biết chưa ..
- Dạ biết rồi thưa chủ tịch ..
- Ba .. h..ô ..m .. nay .. c..o..n .. t..ứ...c .. l..ắ .. m .. c..á ..i .. c .. o..n .. c,,h ..i ..m .. ....... <= lăn ra ngủ ,...
- Công chúa .. công chúa ..con sao rồi ,, con chim gi' ,, ba ko hiểu ,,
Gọi mãi nhưng Ami vẫn ngủ .. ông kêu người đưa cô vào phòng ..
- Chuyện gì đã xảy ra cho Ami ở trường mới vậy .. con bé ... ....
Nhấc điện thoại . ông tổng bấm số ..
- Alô , trường TRÂN DƯƠNG xin nghe ..
- Kêu hiệu trưởng nghe máy cho tôi , NGAY LẬP TỨC ...
- .....
- Alô , tôi hiệu trưởng trường Trân Dương nghe ..
- Anh làm ăn kiểu gì , tại sao công chúa của tôi đi học về lại , buồn chán uống rượu như vậy hả ,, anh có còn muốn làm hiệu trưởng ko ..
- Dạ .. dạ .. xin lỗi chủ tịch , ngày mai tôi sẽ cố gắng để ý tiểu thư Ami nhiều hơn .. xin lỗi chủ tịch ..
- Anh cẩn thận đấy , công chúa của tôi mà có chuyện gì , anh sẽ ko yên đâu ..
CỤP ..
Ông tổng đến bên bàn làm việc , cầm chiếc ảnh để bàn lên .. nhìn với ánh mắt âu yếm ..
- Em ah' , anh và con rất nhớ em , em biết ko , tù ngày Ami chào đời cũng là ngày anh mất em vĩnh viễn , anh dành tất cả tình thương cho Ami ,, giờ nó lớn rồi , rất ngoan và nghe lời , nó rất giồng em , xinh đẹp , dễ thương và cũng kiêu căng như em ngày xưa , em ạ .. anh .. nhớ .. em nhiều ..
________________________________
- Thật thoải mái .. ngủ một giấc sảng khoái ghê ...
- Mời cô chủ ra ăn sang rồi đi học ..
- Thật là mệt , đang sảng khoái mà bị mấy người lam cụt hứng hết trơn ah ..
Ami giận dỗi bước xuống giường ,, vệ sinh cá nhân xong cô xuống lầu thì thấy ba đang ngồi chờ .. cô chạy lại hôn lên má ba rồi quàng tay qua cổ ông và nũng nịu ..
- Chờ con lâu ko ba , chụt ...
- Thôi mà công chúa .. ngồi xuống ăn sáng đi rồi đi học .. Ông tổng kéo cô con gái ngồi xuống cạnh mình , xoa đầu con bé rồi nhẹ nhàng nói ..
- Con gái , hôm qua con có chuyện gì vậy , nói cho ba biết đi ..
- BA CÓ MUỐN ĂN SÁNG KO ?
Nuốt ực một cái ông tổng nhỏ giọng ,
- ờ ờ , ăn sáng ...
Ami với ánh mắt tức giận hình như cô bé đang mưu tính chuyện gì đó .......
- Hãy chờ đấy con chim bồ câu đáng ghét , mi sẽ biết tay ta .. hàhà .. Trông Ami thật đáng sợ .. cô cầm ly sữa lên uống hết một hơi rồi đập mạnh xuống bàn , làm ông tổng và mọi người hết hồn ... ai cũng tròn mắt ra nhìn cô ..

Hôm nay Ami đến lớp còn rầm rộ hơn cả hôm wa .. cô muốn cho chim bồ câu đáng ghét kia thấy .. cô là ai ..
Một đoàn xe sang trọng và đời mới nhất đỗ kịch trước cổng trường , khoảng 6 , 7 chiếc gì đó , Hiệu trưởng và các thầy cô theo sự sắp xếp thì đứng dàn 2 bên , ông tổng đỡ tay cô xuống xe nhẹ nhàng dìu con gái vào trường , họ đi đến đâu thảm đỏ dài đến đó ,, ( thật phô trương wá >..< ) ..
Vào lớp , ai cũng phải cúi chào Ami và ông tổng .. Ami hớn hở nghĩ .. hhàhà biết ta là ai chưa , dám chọc giận ta ... nhưng tội nghiệp Ami , nghĩ ra đủ trò làm phiền đủ người .. nhưng chim bồ câu của cô .. là chuyên gia đi học trễ .. lúc nào cũng trễ 1 , 2 tiết học
..........
2 tiết sau Anri tới ..
- Thưa cô em vào lớp .
- Ko được , đi học trễ ko được vào lớp .. phải ko cô giáo ..
- ........
Anri ko nói câu nào bước thẳng ra khỏi lớp .. ami tức giận đuổi theo .. mọi người ai cũng sững sờ nhìn theo , ko hiểu đã xảy ra chuyện gì ..
-này tên đáng ghét , tại sao ko trả lời ta .. này ..
Anri ko nói gì chỉ bước đi thật nhanh để cho nàng tiểu thơ chạy theo muốn hụt hơi .. ra đến sau vườn anri nắm dài lên thảm cỏ , nhắm mắt lại để mặc cho cô tiểu thư đỏng đảnh chửi mắng luôn miệng kế bên ..
-này .. ko nghe ta nói gì hả ,, điếc hả .. khi người khác nói chuyện phải biết lịch sự chứ .. ko có cha mẹ dạy à ,..
-Cô muốn gì .. anri ngồi phắt dậy , nhìn thẳng vào mắt cô tiểu thư cảnh cáo ., khoảng cách giữa 2 người wá gần làm cho ami có một chút gì đó lo sợ ,, một chút gì đó hồi hộp .. và ... ko biết nữa .. ....
-..... tôi .. tôi ..
-Hãy tránh xa tôi ra .. biết chưa .. nói xong anri nằm xuống thảm cỏ .. để mặc ami tức tối bỏ đi .. thế là được ngủ yên thật thoải mái ..
Nắng cứ vô tư đùa trên sân trường , để mặc ami ngồi khóc tức tưởi ..
-mình có làm gì sai đâu .. bàn tay bé nhỏ cứ lau hết dòng ngắn rồi lại đến dòng dài .. bỗng cô đứng phắt dậy .. đi thẳng đến sân sau vườn ..
Cô lấy chân đá mạnh vào người anri .. Bốp ..
-cô làm cái quái gì vậy .. anri trừng mắt .. nhưng cô tiểu thư mặc kệ .. cô ngồi hẳn xuống lấy tay đấm mạnh vào người anri .. đấm vào bất cứ chỗ nào tay cô có thể với tới .. thình lình anri nắm tay cô lại .. mắt lạnh lùng ..
-tôi hỏi cô .. làm cái gì vậy .. tiểu thư .. tôi nhịn cô hết nổi rồi nha ..
-ai bảo ngươi bắt nạt ta .. đánh cho mi chết .. _ nước mắt cứ tuôn .. giọt ngắn giọt dài chảy đều trên má .. anri ko chịu nổi nước mắt của con gái .. hắn cuống lên .. dỗ dành vụn về ..
-ờ ờ vậy tôi xin lỗi .. đừng khóc nữa .. tôi .... Ami khóc còn to hơn lúc nãy .. lần này cô gào hết sức .. lấy tay đấm vào người anri .. anri chẳng biết làm gì .. chỉ ngồi im chịu trận ..
Chẳng biết thế nào mà 2 người té nhào xuống cỏ .. tay anri đỡ cho đầu ami ko bị đập xuống cỏ .. họ nhìn nhau anri lúng túng .. tôi .. tôi chỉ .. tôi .. ami chẳng nghe gì cả .. cô rúc rúc vào người anri . .. nằm ngủ .. có lẽ cô nàng wá mệt sau trận khóc vừa rồi .. anri nằm bất động tim đập thình thịch .. mặt đỏ bừng lên ., chẳng biết làm thế nào .. lỡ có người nhìn thấy chắc ..... ko dám nghĩ tới .. anri nhắm mắt .. tận hưởng giây phút này .. giây phút mà chính cô cũng ko hiểu phải nói nó như thế nào ..
...........
Trời đã xế chiều .. chuông reo mọi người tan học .. tiếng hò reo .. râm ran những câu chuyện trong lớp ..
Ami cự mình tỉnh dậy .. cô ngước lên .. thấy anri đang ngủ ngon lành .. .. hắn cũng hay đấy chứ .. dễ thương thật .. hi hi .. lúc ngủ cũng dễ thương .. hii .. anri cựa mình , cô nép lại nằm nguyên chỗ cũ nhắm mắt thật chặt .. như sợ bị phát hiện chuyện gì ghê gớm lắm ..
xem toàn bộ truyện tiểu thư của tôi